Năm 5 tuổi, Vương Cường và em trai nhặt được một con chim bồ câu bị thương, liền giấu đi để chăm sóc vài ngày với hy vọng sau đó thả nó đi. Nhưng khi Vương Học Quốc nghe thấy tiếng “gù gù”, liền đi tìm, bắt được rồi bẻ g/ãy cổ con chim ngay trước mặt hai đứa con, đem làm mồi nhậu. Hai anh em h/oảng s/ợ bật khóc nức nở.

Năm 6 tuổi, Vương Cường mắc kiết lỵ, thời đó có thể mất mạng. Dù đang truyền dịch ở trạm y tế, chưa khỏi b/ệnh, cha hắn vẫn lôi về nhà:

“Tiền phải để tao đá/nh bạc, không có để chữa b/ệnh cho mày. Ch*t thì càng tốt!”

Năm 8 tuổi, mẹ hắn – Lưu Phượng Hà – chịu không nổi, ly hôn và ra đi đem theo đứa con trai út. Vài tháng sau, Vương Học Quốc vì c/ờ b/ạc mà ch/ém người trọng thương, bị kết án 11 năm tù. Vương Cường phải tìm đến ông bà nội và chú Vương Học Quân nương nhờ, nhưng ông bà đối xử rất tệ, thường mắ/ng ch/ửi và bỏ đói. Chú có phần đỡ hơn, nhưng cũng hay đá/nh đ/ập. Vài tháng sau, không chịu nổi nữa, Vương Cường bỏ nhà đi.

Từ 9 tuổi, hắn bắt đầu lang thang. Ban đầu chỉ ở các thị trấn gần làng, sau đến ga tàu Thiết Lĩnh, rồi bị đưa tới Thẩm Dương vì ngủ nhờ trên toa tàu. Tại Thẩm Dương, hắn phải xin ăn, bị một nhóm ăn mày đá/nh đ/ập vì cho rằng cư/ớp mất “miếng cơm” của bọn chúng. Thậm chí, bọn chúng còn cưỡ/ng hi*p hắn.

Theo lời hắn kể:

“Tôi còn chẳng bằng một con chó! Chó ít nhất còn có ổ mà ngủ, còn có cái ăn!”

Sau đó, hắn theo một “sư phụ” học nghề móc túi. Năm 1991, mới 16 tuổi, Vương Cường bị cảnh sát bắt quả tang khi đang tr/ộm, bị đưa đi trại giam cảm tạo 2 năm.

Đến lúc này, hắn đã hoàn toàn thay đổi. Sau 7 năm lang thang, chịu đủ loại hànhz hạz, tâm lý hắn đã méo mó. Hắn cho rằng trên đời này không ai coi hắn là con người, không ai từng đối xử tốt với hắn. Tất cả mọi người đều như cha hắn – không phải người, tất cả đều đáng ch*t. Hắn c/ăm h/ận xã hội, c/ăm h/ận tất cả con người trong xã hội.

Năm 1993, sau khi được thả, Vương Cường đã 18 tuổi, hắn cùng vài bạn tù bắt đầu thực hiện các vụ cư/ớp. Lúc này, chúng vẫn chưa dám gi*t người, cũng chưa dám cư/ớp công khai. Chúng thường giả dạng thành đội tuần tra, nhắm vào các cặp tình nhân ở công viên hay nơi vắng vẻ, lấy lý do tình nghi b/án d/âm, m/ua d/âm rồi cưỡng ép tịch thu toàn bộ tài sản trên người các đôi tình nhân.

Từ năm 1994 trở đi, Vương Cường dẫn theo đồng bọn của mình gây án nhiều lần ở Thẩm Dương, Thiết Lĩnh, Khai Nguyên, có lúc liên tiếp nhiều đêm liền ra ngoài cư/ớp bóc. Đầu năm 1995, trong một lần đi cư/ớp, hắn gặp phải “kẻ cứng đầu”, Vương Cường bộc lộ bản tính tàn á/c, dùng d/ao đ/âm ch*t người đàn ông rồi cưỡ/ng hi*p cô gái. Nghĩ đến việc trước kia từng bị bọn ăn mày làm nh/ục, hắn lại tiếp tục hành vi đồi bại với cô gái, cho rằng đây là cách s/ỉ nh/ục phụ nữ tốt nhất.

Năm 1996, Vương Cường bao nuôi một gái m/ại d@m, trong thời gian đó từng đá/nh đ/ập cô ta, khiến cô ta đến đồn công an tố cáo. Cảnh sát bắt giữ Vương Cường, nhưng hắn chỉ thừa nhận hành vi giả dạng cảnh sát để tống tiền, nên bị phán quyết đi cải tạo ba năm. Vì lúc đó thông tin chưa phát triển, các vụ án không được gộp lại điều tra, nên á/c m/a Vương Cường đã thoát tội gi*t người.

Ngày 4 tháng 12 năm 1998, do có biểu hiện tốt nên Vương Cường được phóng thích trước nửa năm. Lúc này, người hắn h/ận nhất chính là phụ nữ, bởi hắn bị phụ nữ phản bội mới phải ngồi tù. Để tránh bị đồng bọn b/án đứng, Vương Cường quyết định hành động một mình.

Để che giấu thân phận, hắn tìm được một công việc tại quán ăn nhỏ, nhưng mỗi khi có thời gian rảnh liền tìm cơ hội gây án. Trong vòng một năm sau đó, chỉ riêng hắn đã gây ra hơn 20 vụ, gi*t ch*t hơn chục người, còn một số khác sống ch*t không rõ. Giai đoạn này, Vương Cường phạm tội không hẳn vì tiền, mà chủ yếu là để trút gi/ận, gi*t người trả th/ù xã hội, chỉ có như vậy hắn mới cảm thấy sung sướng.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Khỉ báo tang

Chương 13
Năm mười hai tuổi, tôi theo chú Ba vào rừng săn bắn. Dọc đường, chú cứ cúi gằm đầu, miệng than mệt không chịu nổi. Đến lúc ấy tôi mới nhìn thấy... Trên cổ chú đang cưỡi một nữ quỷ. Nó ôm lấy đầu chú, vừa đung đưa vừa phát ra những tiếng khóc ai oán. Không kịp nghĩ nhiều, tôi lập tức giơ súng bắn về phía nữ quỷ. Đoàng! Thế nhưng, thứ rơi từ trên người chú Ba xuống lại là... ...một con khỉ bê bết máu. Vừa nhìn thấy nó, chú Ba tái mét mặt, hoảng hốt hét lên: "Cháu... cháu bắn chết khỉ báo tang rồi!" "Xong rồi..." "Từ nay về sau, nhà mình sẽ tang tóc liên miên..." "...đến khi người thân chết sạch mới thôi!"
218
3 Shipper Kinh Dị Chương 8
7 10 năm vây hãm Chương 10
9 LẨU ĐÊM Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Ngừng che ô cho người, tôi tự mình tỏa sáng

Chương 9
Ngày tôi chuyển nhà liên tỉnh, mưa trút xuống tầm tã. Tôi đứng bên vệ đường canh giữ hơn chục thùng giấy, nhưng bạn trai lại lái thẳng xe tải đi mất. Giọng anh ta trong điện thoại đầy vẻ bực bội: "Tầng hầm Nian Nian thuê bị dột, chẳng lẽ anh lại trơ mắt nhìn đồ đạc của một cô gái nhỏ như cô ấy ngâm nước hết sao?" "Em tìm cửa hàng tiện lợi nào trú tạm đi, đợi mưa nhỏ rồi tự gọi xe khác." Điện thoại bị hở âm, giọng Su Nian vang lên đầy vô tội: "Đồ đạc của chị ấy nhiều thế kia, chắc chắn là có cách tự chuyển thôi, không như em chỉ biết trông cậy vào anh." Nếu là trước đây, tôi chắc chắn sẽ vừa khóc vừa dầm mưa chuyển hết đống đồ, rồi chờ anh ta quay lại giải thích. Nhưng hôm nay, nhìn những thùng giấy bị nước mưa làm cho bở nát, tôi bỗng chốc tỉnh ngộ. Tôi không trú mưa, mà quay người gọi thợ thu mua đồ cũ, bán sạch đống hành lý vốn định mang về căn nhà tân hôn đó như phế liệu. Sau đó, tôi gọi điện xác nhận lệnh điều chuyển đến trụ sở nước ngoài mà vì muốn chiều lòng anh ta, tôi vừa mới từ chối. Kể từ đó, dù mưa giông bão tố hay trời quang mây tạnh, tôi chỉ che ô cho chính mình.
0