Uất Niên Cẩm Thời

Chương 1

06/12/2024 17:47

Bạn trai của tôi bị một người phụ nữ tâm cơ quấn lấy.

Tôi tận mắt nhìn thấy anh ta đỏ mắt bóp cổ cô ta rồi m/ắng cô ta đê tiện.

Lúc ban đầu anh ta dịu dàng hôn lên trán tôi, thậm chí một cái liếc mắt cũng không muốn chia cho người khác.

Sau này từng câu từng chữ của anh ta nói ra đều là về người phụ nữ tâm cơ đó.

Kiên trì suốt hai năm, tôi nghĩ cuối cùng phải kết thúc thôi.

Cuối cùng vào lúc tôi gả cho người khác thì anh ta xuất hiện.

Anh ta khàn giọng c/ầu x/in tôi: “Niên Niên, quay về đi, em nói em sẽ mãi ở bên cạnh anh mà.”

Tôi lắc đầu, anh ta đã tin vào lời nói của người phụ nữ kia từ lâu rồi.

Họ là nam nữ chính định mệnh của nhau, còn tôi chỉ là nữ phụ đ/ộc á/c.

Người đàn ông bên cạnh ôm lấy eo tôi, tư thái ung dung: “Lục Diên, gọi thím.”

1.

Lục Diên vân vê lọn tóc của tôi, nhìn tôi bằng ánh mắt m/ập mờ dò xét.

“Niên Niên, em thật đẹp.” Đôi môi mỏng của anh ta áp sát vào tai tôi, tay còn lại vòng qua nh/ốt tôi vào lòng anh ta.

Bên ngoài mưa rất to.

Hình như anh ta phát hiện ra ánh mắt của tôi dời xuống phía dưới nên bật cười kh/inh khi.

“Thích sao?”

Từ trước đến nay vào những lúc như thế này Lục Diên rất cợt nhả.

Nhưng âm thanh gõ cửa đi/ên cuồ/ng bên ngoài đã ngăn anh ta lại.

Tôi vùng vẫy, anh ta cau mày: “Đừng quan tâm, Niên Niên, không ai gấp bằng anh đâu.”

Cút đi.

Rốt cuộc Lục Diên cũng tràn đầy lửa gi/ận đứng lên, anh ta bước đến cửa trong ánh đèn mờ tối.

Bên ngoài, Tôn Kiều toàn thân ướt đẫm đứng đó.

Trong tay cô ta cầm một chiếc túi tiện lợi, bên trong là vật dụng sinh hoạt thường ngày.

“Anh nói, muốn em tặng cho anh.” Trong ánh mắt của Tôn Kiều chứa đầy vô tội, nhưng lại có ý khiêu khích ngấm ngầm.

Tôi không nhìn thấy biểu cảm của Lục Diên, tôi chỉ biết là anh ta đang cười nhưng hình như cũng đang muốn nổi gi/ận.

Anh ta đỡ trán rồi khẽ liếc nhìn tôi: “M/ua cái nhỏ có biết không hả?”

“L/ưu ma/nh.” Khuôn mặt Tôn Kiều đỏ bừng, đem đồ nhét vào lòng anh ta.

Lục Diên cũng không quan tâm đến mấy thứ đồ đó, anh ta kéo Tôn Kiều đến.

“Ướt thành thế này rồi, không sợ bị cảm à?”

Vành mắt của Tôn Kiều đỏ lên, cô ta nhìn anh ta: “Vậy phải làm sao bây giờ?”

“Anh đ/au lòng vì em không?”

Lục Diên bật cười một tiếng, dắt cô ta vào phòng tắm, rất nhanh có tiếng nước chảy vang lên.

Anh ta nói: “Dùng nước nóng xông cho tỉnh táo đi.”

Tôi nhìn Lục Diên đứng tựa vào cửa phòng tắm, ánh mắt một tấc cũng không rời khỏi người Lục Diên.

Tôi nói: “Dáng người của cô ta và em cũng không khác biệt lắm, lấy quần áo sạch của em cho cô ta mặc đi.”

Rốt cuộc thì anh ta cũng rời mắt khỏi phòng tắm mờ mịt kia mà nhìn về phía tôi.

“Niên Niên...”

“Không mặc cũng được, như vậy dễ hơn, dù sao anh cũng định giữ cô ta lại mà.” Tôi chỉnh lại cổ áo rồi từ trên giường bước xuống.

Lục Diên luống cuống đuổi theo tôi.

Bên trong cơn mưa lớn, chúng tôi còn chật vật hơn chó hoang.

“ Từ Uất Niên, em không cần anh nữa sao?” Hai mắt Lục Diên đỏ au, anh ta ôm ch/ặt lấy tôi.

Anh ta ấn ch/ặt bờ vai của tôi, hình như cũng không lo là tôi dầm mưa sẽ cảm.

Bởi vì bây giờ Tôn Kiều đã ở trong khách sạn ấm áp khô ráo rồi.

“Là em không cần anh sao? Lục Diên, anh nhìn xem anh đã làm gì?”

Anh ta ôm tôi, vội vàng hôn lên môi tôi, hôn đến mức mưa ướt lạnh băng.

“Niên Niên, anh vô cùng chán gh/ét cô ta, là anh cố ý khiến cô ta nh/ục nh/ã thôi, Niên Niên, đừng bỏ rơi anh, anh đi cùng em.”

Sắc mặt Lục Diên trắng bệch giống như cô h/ồn dã q/uỷ.

Anh ta nắm ch/ặt cổ tay tôi rồi cùng tôi lên xe.

Anh ta ngoan ngoãn ngồi ở ghế phụ, nhắm mắt lại, nhìn vô cùng yếu ớt.

Không ngờ chuyến nghỉ phép đi du lịch của chúng tôi lần này lại bết bát như vậy.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Gen Kém Chất Lượng

Chương 15
Alpha thiếu gia thật bị mất trí nhớ. Quên mất rằng trước đây từng yêu tôi, người vốn là thiếu gia giả. Các trưởng bối nói rằng anh nên trở lại đúng quỹ đạo. Tìm một người có gen ưu tú nhất để kết hôn. "Hai đứa Alpha ở bên nhau, đúng là làm mất mặt cha mẹ đã khuất!" Tôi bị các chú bác đuổi khỏi nhà, rồi còn bị giám sát suốt ba năm. Tôi thử tìm cách tiếp cận Bùi Tự Chu, nhưng lần nào cũng bị ngăn cản. Cho đến khi tin tức Bùi Tự Chu kết hôn được công bố. Bọn họ cuối cùng cũng chịu yên ổn, tôi cũng vậy. Nhưng vài ngày sau, Bùi Tự Chu lại tình cờ đến cửa hàng tiện lợi nơi tôi làm thêm, mua một hộp bao cao su siêu mỏng. Alpha vừa thanh toán vừa nhìn tôi đầy dò xét. Những người giám sát tôi cũng biến mất. "Chúng ta… có phải đã từng gặp nhau ở đâu rồi không?"
421
10 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 445: Phong Ấn Tượng Đất

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Đêm Nay Trăng Sáng Rơi Vào Lòng Ta

Chương 9
Sau khi thành hôn với Tấn Vương trong lúc hắn mất trí nhớ, vợ chồng chúng ta hòa thuận, cầm sắt hòa minh. Thế nhưng một ngày nọ, trước cổng vương phủ bỗng xuất hiện một cô nương vận nam trang, dung mạo thanh tú nổi bật. Mắt nàng ta đỏ hoe nhìn Tấn Vương hồi lâu... Ngay sau đó, hắn ôm đầu đau đớn như muốn nứt ra, đến ngày hôm sau thì khôi phục toàn bộ ký ức. Lúc ấy ta mới biết, trước khi mất trí nhớ, Tấn Vương đã theo đuổi cô nương ấy suốt hai năm. Chỉ tiếc nàng ta một lòng muốn ngao du giang hồ, cuối cùng vẫn bỏ rơi hắn. Hai ngày sau, xe ngựa của ta và Tấn Vương đang đi qua con phố lớn. Bỗng có người chặn trước đầu xe, lớn tiếng hỏi: "Chàng từng nói, bất kể khi nào, chỉ cần ta quay đầu, vị trí Tấn Vương phi sẽ mãi là của ta. Lời ấy bây giờ còn tính không?"
Cách biệt tuổi tác
Báo thù
Chữa Lành
0