Nhưng số tiền đó vẫn còn thiếu rất xa.
Người ta đều nói cậu chủ tâm địa đ/ộc á/c, chẳng có tình người.
Thế nhưng chính cậu đã đưa tôi đang hấp hối từ chợ đen về.
Ứng trước cho tôi một năm tiền lương.
Còn sắp xếp bệ/nh viện cho bà.
Sau khi người duy nhất có liên hệ với tôi trên đời qu/a đ/ời.
Tôi bỗng không tìm thấy ý nghĩa để tiếp tục sống.
Một lần đổi ca với đồng nghiệp để ở nhà.
Con d/ao mơ màng lướt qua cổ tay, thì nhận được tin cậu chủ gặp t/ai n/ạn xe.
Suýt mất một chân.
Tôi lập tức chạy tới bệ/nh viện.
Trong lòng đầy sợ hãi.
Quần áo cậu nhuốm đầy m/áu.
Nhưng lại lạnh mặt nhìn dấu vết trên cổ tay tôi:
“Trùng hợp thật.”
“Cậu cũng muốn ch*t à?”
“Hay là chúng ta cùng ch*t.”
Tôi vội vàng lắc đầu.
Giấu tay ra sau lưng.
Nhưng lại bị chữ “chúng ta” của cậu làm rung động.
Cậu xem.
Tôi chỉ rời đi có nửa ngày.
Cậu đã suýt mất mạng.
Cậu cần tôi.
Cậu không thể rời xa tôi.
Tôi cố chấp coi cậu là sợi dây liên kết duy nhất của đời mình.
Về sau...
Theo thời gian trôi qua.
Tôi cũng chẳng biết thứ tình cảm ấy bắt đầu biến chất từ lúc nào.
Ông chủ đã đoán sai.
Sợi dây trói buộc tôi.
Từ đầu đến cuối đều nằm trong tay cậu chủ.
Tôi cam tâm tình nguyện thần phục.
13
Tin tốt: Tôi không ch*t.
Tin x/ấu: Tôi phải nằm viện hai tháng.
Thật ra ngay ngày hôm sau khi ông chủ gặp tôi.
Tôi đã kể toàn bộ sự việc cho cậu chủ.
Bỏ th/uốc cậu?
Không đời nào.
Tiện thể còn giăng bẫy.
Moi hết đám người nhà họ Lận có lòng phản bội ra ánh sáng.
Một lần giải quyết sạch sẽ.
Tôi cố ý để mình bị b/ắt c/óc.
Vốn muốn thu thập thêm chứng cứ.
Ai ngờ Lận Giác cũng nằm trong danh sách mục tiêu của ông chủ.
May mà cậu chủ tới kịp.
Lận Giác muốn lật đổ cậu.
Tôi hiểu.
Dù sao hai người họ đã âm thầm đấu đ/á nhau từ lâu.
Vụ t/ai n/ạn xe của ông chủ năm năm trước.
Thực ra là màn trả th/ù do cậu chủ sắp đặt.
Chỉ có điều.
Ông chủ nghĩ nát óc cũng không ngờ thủ phạm lại là con trai mình.
Đúng là cha hiền con thảo.
Cậu chủ nói:
“Ông ta còn có một đứa con riêng mười tám tuổi.”
“Em và Lận Giác đều không phải người thừa kế mà ông ta mong muốn.”
Tôi nuốt thìa cháo trắng cậu đút cho, bừng tỉnh ngộ:
“Má ơi, bi/ến th/ái thật.”
Ông chủ hoàn toàn sụp đổ.
Sau khi biết những chuyện ông ta âm thầm làm.
Phu nhân như già đi cả chục tuổi chỉ sau một đêm.
Không còn gây chuyện nữa.
Trở về nhà cũ dưỡng bệ/nh.
Toàn bộ nhà họ Lận đều do cậu chủ tiếp quản.
Lận Giác chỉ bị thương nhẹ.
Phục hồi nhanh hơn tôi.
Ngày cậu ta xuống giường tới thăm tôi.
Người g/ầy đi thấy rõ.
Nửa quỳ bên giường bệ/nh, muốn nói lại thôi:
“A Tố ca.”
“Tại sao anh lại c/ứu em?”
Nhìn vành mắt đỏ hoe của cậu ta.
Tôi bất đắc dĩ thở dài.
Rồi đưa tay xoa đầu cậu ta.
“Khóc gì chứ. Tôi đã từng hứa với cậu rồi mà.”
“Thấy cậu trưởng thành. Tôi rất vui.”
Ban đầu tôi không nhận cậu ta.
Là vì ngoài tôi ra.
Cậu chủ chẳng còn gì cả.
Còn Lận Giác lại có tình thương của cha mẹ.
Hơn nữa cậu ta còn tỏ ra rất gh/ét tôi.
Tôi tưởng cậu ta đã quên những ngày tháng trước kia.
Nên cũng không định nhắc lại.
Nước mắt Lận Giác rơi lã chã.
Cậu ta lau mạnh nước mũi nước mắt, nghiêm túc nói:
“A Tố ca.”
“Nhưng em vẫn sẽ không từ bỏ.”
“Em trẻ hơn anh ta, đẹp hơn anh ta.”
“Em sẽ chờ anh.”
“Chờ đến ngày anh muốn rời xa anh ya.”
Tôi bị câu nói đó chọc cười.
Đang định mở miệng.
Thì sau lưng đột nhiên nổi lên cảm giác lạnh buốt.
Ở cửa phòng bệ/nh, cậu chủ mặt mày âm trầm.
Sải bước tới, xách Lận Giác ném ra ngoài.
“Nó còn nhỏ mà.”
Tôi lên tiếng an ủi.
Cậu gượng cười.
Mở hộp giữ nhiệt đựng thức ăn, giọng điệu bình thường:
“Chúng ta yêu nhau.”
“Là tình cảm hai chiều.”
“Em có tức đâu.”
Đúng.
Cậu không tức...
Mới là lạ.
Nửa tháng sau, tôi hỏi cậu chủ tối nay ăn gì.
Cậu lạnh mặt đặt điện thoại xuống, lạnh lùng nói:
“Ăn .... Đợi em”
“...”
Xử lý xong công việc.
Cậu tựa đầu giường nhìn màn hình điện thoại.
Mãi không đi tắm.
Buồn ngủ quá.
Tôi kéo chăn hỏi:
“Cậu chủ, hôm nay cậu không tắm à?”
Cậu quay đầu nhìn tôi.
Nhe hàm răng trắng âm u:
“Tắm A Tố ca.”
“Em sẽ đợi anh.”
Thôi xong.
Bây giờ đầu óc tôi toàn là cảnh cậu âm dương quái khí gọi “A Tố ca”.
Tôi nheo mắt.
Tiến lại gần, cười khẽ:
“Cậu chủ, cậu đang gh/en à?”
Mặt anh cứng đờ.
Đẩy tôi ra rồi đi thẳng vào phòng tắm.
Giọng điệu cứng nhắc:
“Không có.”
Hừ.
Đi còn cùng tay cùng chân.
Còn bảo không có.
Trong phòng tắm hơi nước mờ mịt.
Tôi cẩn thận đẩy cửa bước vào.
Lại thấy người đàn ông cao một mét tám lăm đang ngồi ôm đầu gối dưới vòi sen.
Cắn môi lén khóc.
Trong lòng tôi lập tức ngứa ngáy.
Tôi ngồi xổm xuống hôn cậu.
“Cậu chủ.”
Vành mắt anh đỏ hoe:
“Nó trẻ hơn em.”
Tôi cạn lời:
“Nó chỉ nhỏ hơn cậu hai tuổi thôi.”
“Nhưng anh suýt ch*t vì nó.”
“Anh thật sự thích em sao?”
Nhìn thấy vẻ bất an thấp thỏm trong mắt cậu.
Cậu chưa từng để lộ cảm xúc ấy trước mặt tôi.
Nhưng tôi lại rất hưởng thụ.
Tôi cúi đầu hôn lên môi cậu, khẽ cười:
“Nếu không thích thì tôi đã không chủ động đưa chuỗi hạt cộng cảm cho cậu.”
Ngay từ lúc phát hiện.
Chỉ cần cậu chạm vào chuỗi hạt.
Tôi sẽ sung sướng đến mềm nhũn.
Kế hoạch đã được hình thành trong đầu tôi.
Thợ săn mà.
Thường xuất hiện với thân phận con mồi.
Đáng tiếc.
Chuỗi hạt ấy đã bị th/iêu thành tro trong vụ t/ai n/ạn xe.
Thấy cậu ngày nào cũng nhắc tới nó.
Tôi đành lại tới Ung Hòa Cung cầu một chuỗi khác tặng cậu.
Cho đến ngày hôm đó.
Ngón tay cậu vô tình lướt qua hạt gỗ trầm hương.
Một luồng điện chạy dọc khắp người.
Tê dại mà ngứa ngáy.
Nhìn đôi mắt cậu dần sáng lên.
Tôi luồn ngón tay vào mái tóc cậu.
Đầu óc choáng váng nghĩ:
TOANG RỒI
_END_