Thôn Mị Bạt

Chương 14

16/06/2025 11:32

Tất cả đàn ông trong làng đều mắc b/ệnh.

Thứ b/ệnh gh/ê t/ởm từ thế giới bên ngoài đã lan đến nơi hẻo lánh này - nơi y tế lạc hậu.

Da th!t họ lở loét khắp cơ thể.

Dù sức khoẻ ngày một suy kiệt, họ lại càng thêm đi/ên cuồ/ng trong chuyện giường chiếu. Virus hoành hành khắp nơi.

Phụ nữ, dưới sự dẫn dắt của Tiểu Liên, dời lên núi sinh sống.

Họ dựng lên bức tường gai cao, canh gác thật nghiêm ngặt.

Khi b/ệnh vào giai đoạn cuối, những gã đàn ông bắt đầu tỉnh ngộ.

Sợ hãi đến mức mất trí, họ gào khóc, đòi trưởng thôn ra mặt để tìm cách chữa trị, hoặc mời thêm thầy lang từ nơi khác về.

Tiểu Liên chỉ mỉm cười thật ngây thơ mà lạnh lùng:

"Các người chưa biết sao? Cha tôi ch*t từ lâu rồi."

Đó chính là lý do tại sao vị trưởng thôn cổ hủ im lặng, để Tây Môn H/ận lên thay thế.

Vì thật ra ông ta không còn tồn tại.

Trưởng thôn ch*t trên giường mẹ tôi, bởi Tiểu Liên đ/âm lén.

Đó cũng chính là lý do mẹ tôi già đi chỉ sau nửa năm - bởi bà hoàn toàn kiệt sức sau khi ra tay với trưởng thôn.

Mẹ tôi và Tiểu Liên nói với tôi:

"Con dám huỷ diệt cả làng. Chúng ta cũng sẽ không chịu thua con."

"Cùng lắm cũng chỉ ch*t mà thôi. Sống trong cái làng này còn tệ hơn ch*t. Thà liều mạng một phen."

Khi tiếng người cuối cùng trong làng tắt hẳn, chúng tôi trở về, th/iêu rụi những x/ác ch*t dị dạng của những gã đàn ông cùng đồ đạc trong nhà.

Ngọn lửa bùng lên dữ dội, như muốn th/iêu sạch mọi tội á/c của nơi lạc hậu này.

Tro cốt những gã đàn ông ch/áy thành màu hồng nhạt, hấp dẫn mà b/ệnh hoạn - như thể bị virus hoa sữa ngấm vào tận xươ/ng tủy.

Tây Môn H/ận - kẻ may mắn được yêu quái phù hộ - vẫn chưa ch*t.

Anh tuân theo quy luật tiêu vo/ng của loài yêu quái.

Linh h/ồn anh bị vắt kiệt để xoa dịu cơn thịnh nộ ngàn đời của những m/a nữ bị lịch sử bôi nhọ, bị đàn ông nguyền rủa, chà đạp.

Anh thoái hoá thành một con sứa san hô màu hồng nhạt, gần như trong suốt.

Một sinh vật không n/ão, không suy nghĩ, chỉ biết sinh sản.

Rốt cuộc, san hô chỉ có một cái miệng, dùng chung dạ dày với cả quần thể.

Mẹ tôi hỏi:

"Có nên thả hắn về biển san hô không?"

Rặng san hô của làng được hình thành từ h/ài c/ốt của những phụ nữ từng bị yêu quái ám, bị đàn ông nguyền rủa và hà hiếp đến ch*t.

San hô chính là bộ xươ/ng tập thể còn sót lại sau khi những cá thể sứa san hô ch*t đi.

Thế hệ sau của chúng vẫn tiếp tục sống quần tụ trên những h/ài c/ốt tổ tiên, sinh sôi nảy nở.

Tôi nín thở, kìm nén cơn buồn nôn, dùng tay nhặt con sứa tên Tây Môn H/ận lên từ chăn.

Ném xuống đất, dùng chân miết nhẹ, nước b/ắn tung tóe.

Khóe môi tôi khẽ nhếch:

"Anh ấy không xứng."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Lời bà lão mù giữ cửa cứu mạng cả phủ Hầu gia

Chương 8
Giới thiệu: Hầu phủ chủ mẫu Diệp Hướng Uyển mười lăm năm qua đối đãi tử tế với bà lão trông cửa mù lòa họ Chu, dốc lòng chạy chữa đôi mắt, chu cấp nuôi dưỡng cả nhà. Lúc lâm chung, bà lão họ Chu dốc chút hơi tàn thốt ra bốn chữ "Bắc Môn Thiết Giáp". Chủ mẫu lập tức phong tỏa Hầu phủ, giam lỏng phu quân cùng mẹ chồng, gồng mình chống lại lời đàm tiếu cùng áp lực từ hoàng quyền. Cuối cùng, nàng vạch trần âm mưu thông đồng với địch bán nước của thứ đệ, lấy "Bắc Môn Thiết Giáp" làm manh mối, phối hợp cùng Hình bộ một mẻ hốt gọn mạng lưới gián điệp nơi biên ải, bảo toàn ba trăm bảy mươi mạng người trong Hầu phủ. Hoàng đế đích thân ngự giá, ban phong hiệu "Nhất phẩm Trung Nghị phu nhân". Câu chuyện phô bày trí tuệ, gánh vác của chủ mẫu chốn Hầu môn thời cổ đại, cùng sự tin tưởng sắt son không đổi thay giữa phu thê.
15.49 K
2 Ôn Cố Chương 13
8 Giang Sơn Vì Hôn Chương 12
9 Bên vực thẳm Chương 6
12 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 445: Phong Ấn Tượng Đất

Mới cập nhật

Xem thêm