Đế Bá

Chương 871: Nhân tộc phản kích (2)

06/03/2025 03:18

Trong thời gian ngắn nhóm Lam Vận Trúc tụ lại với nhau, các lão tổ đại giáo xây dựng phòng ngự cường đại.

Nhưng on mạnh mẽ này không chống được bao lâu, lão tổ Cự Khuyết thánh địa, lão tổ Trùng Hoàng đế thống cầm tiên đế chân khí vọt tới, cho bọn họ thời gian là dư sức phá vỡ phòng ngự này.

Huống chi có mấy chục vạn cường giả chực chờ, thị vệ trưởng Vệ Thần ra lệnh một tiếng là mấy chục lão tổ sẽ tấn công.

Lão tổ các tộc dựng lên phòng ngự cường đại nhưng trước lực lượng vô địch hùng dũng của q/uỷ tộc thì thật nhỏ bé, tựa con thuyền nhỏ trong bão biển.

Cường giả q/uỷ tộc như đám lão tổ Cự Khuyết thánh địa không vội vã công phá phòng ngự, ở trong mắt bọn họ thì đám người Lam Vận Trúc là thú trong lồng cũi, không có đường trốn.

Nhìn Lam Vận Trúc bị nh/ốt, lão tổ Trùng Hoàng đế thống cười âm hiểm:

- Ha ha ha ha ha ha! Thiên đường có lối ngươi không đi, địa ngục không cửa cứ xông vào.

Lần này dù là Đại La Kim Tiên cũng không c/ứu các ngươi được!

Đại nhân vật các tộc bị nh/ốt bên trong mặt không còn chút m/áu.

Mười mấy lão tổ đại giáo vây quanh bọn họ, cường giả khác nhiều cỡ mười vạn.

Đối diện thiên quân vạn mã thế này có mạnh mấy cũng không gi*t ra ngoài được.

Lam Vận Trúc khá bình tĩnh, hỏi Tiên Phàm ngồi bệch bên cạnh mình:

- Quý phái không có người nào ở đây sao?

- Không, Thiên Lý Hà thì sao?

Tiên Phàm đang dùng nhiều linh dược phục hồi huyết khí, trận chiến vừa rồi làm gã tiêu hao khá nhiều.

Toàn thân Tiên Phàm bao phủ trong ngũ hành tiên giáp, không thể thấy rõ mặt mũi nhưng nghe tiếng thở hổ/n h/ển là biết gã hao tổn huyết khí dữ dội.

Phàm trần ki/ếm vô địch nhưng không giống Dạ Thế hoa, nghịch thì thoa của Lam Vận Trúc chẳng cần tiêu hao nhiều huyết khí.

Lam Vận Trúc lắc đầu, nói:

- Rút đi hết rồi.

Lam Vận Trúc ở lại Thiên Lăng vốn là chờ Lý Thất Dạ quay về.

- Thiện tai, thiện tai.

Đại Trí hòa thượng ngồi một bên, gã cũng tiêu hao nhiều huyết khí, cần thời gian phục hồi.

Đại Trí hòa thượng vừa phục hồi huyết khí vừa nói:

- Lần này chúng ta tàn đời.

- Có gì gh/ê g/ớm?

Tiên Phàm vẫn rất bá khí, chiến ý hừng hực nói:

- Chờ ta phục hồi huyết khí rồi gi*t bọn họ khóc không thành tiếng!

Lam Vận Trúc cười khổ.

Tiên Phàm nói bá khí nhưng cục diện trước mắt quá rõ ràng.

Bọn họ có thủ doạn nghịch thiên nhưng bên kia có lão tổ Cự Khuyết thánh địa, Trùng Hoàng đế thống, nhóm Lam Vận Trúc khó thể đảo ngược thế cục.

Đối phương có tiên đế chân khí không thua gì bọn họ.

Lão tổ thạch nhân tộc trầm giọng nói:

- Hay ba người lao ra vòng vây đi, chúng ta sẽ doạn hậu.

Các người gi*t ra đường m/áu, chạy đi thông báo Thiên Lý Hà, Ng/u Sơn lão tiên quốc biết.

Tập thể lao ra là chuyện không thể nào, chỉ Lam Vận Trúc, Tiên Phàm là có cơ hội trốn.

Lam Vận Trúc lắc đầu, nói:

- Muộn rồi, dù có lao ra vòng vây cũng uổng công.

Chờ mọi người từ D/ao Vân đến nơi thì đám thị vệ trưởng Vệ Thần sớm huyết tế xong.

Có đại nhân vật tuyệt vọng hỏi:

- Chẳng lẽ chúng ta bất lực vậy sao?

Bọn họ vốn muốn c/ứu người bình thường trong tế đàn nhưng bây giờ chính mình rơi vào tuyệt cảnh, bị vây ch*t ở chỗ này.

Có thánh hoàng nhân tộc sắc bén nói:

- Mặc kệ thế nào cũng liều một phe, sống ch*t do trời.

Nếu chúng ta ngồi xem q/uỷ tộc huyết tế phàm nhân của mình thì sau này q/uỷ tộc còn tưởng các tộc dễ ăn hiếp.

Có ch*t cũng quyết kéo mấy q/uỷ hoàng làm đệm lưng, gi*t một tên là đủ, gi*t hai tên là lời!

Khi bọn họ xung phong đi ra đã có giác ngộ toàn quân bị diệt.

Bọn họ mới có mấy trăm người, tuy năm, sáu lão tổ mở đường nhưng đối diện là đại quân mấy chục vạn q/uỷ tộc, đối phương có vài chục lão tổ.

Khi bọn họ lao ra liền biết không có hy vọng, nhưng họ không cam lòng nhìn q/uỷ tộc huyết tế mấy trăm vạn người các tộc.

Thanh niên như Lam Vận Trúc không tiếc chiến đấu, huống chi là đám thế hệ trước như bọn họ?

Đại nhân vật huyết tộc c/ăm h/ận nói:

- Không sai, ăn miếng trả miếng, m/áu trả m/áu! Dù ch*t cũng quyết dùng huyết tế n/ổ bay đám q/uỷ tộc khốn kiếp!

Lão tổ thiên m/a tộc trầm giọng hỏi:

- Chúng ta thật sự không có cơ hội nào sao?

- Có lẽ đi.

Không đến phút cuối Lam Vận Trúc sẽ không tuyệt vọng, nàng nhìn hướng tử đồ.

Lam Vận Trúc có cơ hội an toàn chạy trốn nhất trong đám người, nàng hoàn toàn đủ sức đ/è đầu lão tổ Cự Khuyết thánh địa.

Nhưng không đến phút cuối Lam Vận Trúc không chịu thua.

Tiên Phàm đầy bá khí, vừa phục hồi huyết khí vừa kiêu ngạo nói:

- Không vội, chờ ta phục hồi huyết khí rồi tung vài đại cấm thuật ra gi*t bọn họ trời sụp đất nứt.

Hừ, q/uỷ tộc có gì gh/ê g/ớm? Sớm muộn gì ta sẽ gi*t bọn họ gà bay chó sủa!

Nhìn Tiên Phàm kiêu ngạo, lão tổ nhân tộc khẽ thở dài:

- Các người rút đi, mấy lão bất tử chúng ta sẽ đoạn hậu cho.

Tuy không c/ứu được phàm nhân nhưng các người đã cố hết sức, núi xanh còn đó sợ gì không có củi đ/ốt? Chỉ cần nhân tộc chúng ta còn thiên tài vô song như các người thì có hy vọng gi*t đám q/uỷ tộc gà bay chó sủa.

Lão tổ nhân tộc không hy vọng Lam Vận Trúc, Tiên Phàm ch*t tại đây, bọn họ là hy vọng của nhân tộc.

Thiên tài nghịch thiên hung mãnh nhất nhân tộc, Lý Thất Dạ đã vào tử đồ, không rõ sống ch*t thế nào.

Bây giờ thiên tài xuất chúng như Tiên Phàm cũng bị nh/ốt tại đây thì nhân tộc hết hy vọng.

Một lão tổ Tổ thành trầm giọng nói:

- Nếu các ngươi bó tay đầu hàng thì Tổ thành không làm khó dễ các ngươi, khiến truyền nhân tông môn của các ngươi đến chuộc người.

- Nhảm nhí, vớ vẩn chưa từng có!

Đại Trí hòa thượng cười tủm tỉm:

- Bó tay chịu trói? Nằm mơ!

Con ngươi lão tổ Cự Khuyết thánh địa co rút, sát khí sắc bén:

- Tốt tốt, nếu các ngươi đã muốn tìm ch*t thì chúng ta sẽ thành toàn các ngươi.

Bằng vào mấy trăm người có thể gây ra sóng gió gì?

Bùm bùm bùm bùm bùm!

Lão tổ Cự Khuyết thánh địa dứt lời, các x/á/c ch*t bay ra, m/áu phun tung óe.

Các x/á/c ch*t bay ra như từng đóa hoa nở, đặc biệt khi m/áu phun rất yêu diễm, kỳ lạ.

- A, a, a!!!

Các x/á/c ch*t bay lên rồi tiếng hét thảm mới vang vọng, x/á/c ch*t bị đụng vỡ tan.

Bùm bùm bùm bùm bùm!

Một chuỗi tiếng va đụng cực nhanh, các x/á/c ch*t bay lên cao, hóa m/áu nở rộ.

Tốc độ quá mau, không thấy là ai ra tay.

Mười vạn đại quân vây khốn đám người Lam Vận Trúc bị người mở một đường m/áu, trong nháy mắt thánh tôn hay thánh hoàng đều bị đụng bay.

Bọn họ không thấy rõ mặt mũi kẻ th/ù đã bị hất văng lên trời.

Lão tổ đại giáo ra tay:

- Phá!

Lão tổ đại giáo đó tay kết ấn đ/è xuống.

Ầm!

Vang tiếng n/ổ đi/ếc tai, pháp ấn của lão tổ đại giáo bị đụng bay, bản thân lão lùi ba bước.

Người lao nhanh xông vào bị pháp ấn của lão tổ đại giáo cản lại lộ ra thân hình.

Đó là một thanh niên, một người trẻ tuổi trông rất bình thường.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Gai Nhọn

Chương 17
Tôi xuyên thành phản diện độc ác. Còn anh, anh yêu thầm nhân vật thụ chính, yêu đến hèn mọn mà chẳng được đáp lại. Thế là tôi dùng đủ mọi thủ đoạn: ép buộc anh, giam cầm anh, kiểm soát anh. Nhưng thứ tôi nhận được chẳng là phải tình yêu, mà chỉ có những luồng hận thù tuôn trào không dứt. Vào ngày tôi quyết định tìm đến cái chết, tôi hỏi anh: "Trong mắt anh, em là hạng người gì?" Giang Hằng đến đầu cũng chẳng thèm ngẩng lên: "Kinh tởm." Tôi nói: "Anh nói một câu gì đó dễ nghe đi, em sẽ trả tự do cho anh." "Nếu được chọn lại, tôi nhất định không muốn quen biết cậu." Anh cụp mắt nhìn vào trang sách, gằn từng chữ một. Tôi không kìm được mà lầm bầm: "Em sẽ đi tìm anh của ngày xưa để mách tội cho xem." Cuối cùng anh cũng chịu ngẩng đầu nhìn tôi, ánh mắt lạnh lẽo đến thấu xương: "Cậu định sống cả đời trong quá khứ sao?”
52.14 K
9 Nụ Hôn Thiên Thần Chương 20.2
11 LẠI RƠI VÀO TINH HÀ Chương 8: HẾT

Mới cập nhật

Xem thêm