Bất chợt...
Cánh tủ bật mở.
Tôi gi/ật mình, tim như muốn văng khỏi lồng ng/ực.
Giang Tứ Ngôn đứng trước mặt, mặc đồ ở nhà, vẻ mặt đã trở lại bình thản như thường.
Thấy tôi co ro giữa đống quần áo của hắn, khóe môi hắn cong lên đầy trêu chọc.
“Em có sở thích kỳ lạ nhỉ?”
“Thích trốn tìm, hay thích mùi hương trên người tôi?”
“Xin lỗi…”
Tôi lắp bắp. “Anh… anh... Chiêm Việt đi rồi sao?”
“Ừ.”
Giang Tứ Ngôn kéo tôi ra khỏi tủ.
Tôi vội túm ch/ặt chiếc khăn tắm lỏng lẻo.
Ánh mắt Giang Tứ Ngôn dừng trên người tôi,
như đang ung dung ngắm nhìn chiến lợi phẩm của mình.
Lúc này tôi mới nhận ra, trên cổ hắn vẫn còn lộ rõ những vết cắn và vết cào.
Áo mặc quá rộng, chỉ cần cử động nhẹ là không che được.
Tôi hoảng hốt.
“Sao anh không mặc áo cổ cao?”
“Anh không sợ vị hôn phu nhìn thấy sao?”
“Hay… cậu ấy đã biết về tôi rồi?”
Trong đầu tôi hiện lên cảnh bị bắt gặp, thấy bản thân mình như kẻ chen chân đáng kh/inh.
Giang Tứ Ngôn nhướng mày.
“Hôn phu của tôi là ai?”
“Chiêm Việt mà…”
Tôi cuống quýt. “Tôi có làm phiền anh không? Tôi thật sự không cố ý.”
Đêm qua hắn quá th/ô b/ạo, tôi không chịu nổi mới cắn hắn.
Giang Tứ Ngôn khẽ nhíu mày.
“Em nghe ai nói cậu ta là hôn phu của tôi?”
“Tin đồn…”
Giang Tứ Ngôn cười lạnh.
“Tin đồn còn nói tôi có con riêng ở nước ngoài nữa kìa.”
“Em có muốn gặp không? Muốn làm ba dượng của nó à?”
Tôi đỏ mặt, vội lắc đầu.
Giang Tứ Ngôn nắm tay tôi, kéo tôi ngồi xuống sofa.
Lấy th/uốc ra, vừa bôi cho tôi vừa thong thả nói:
“Chiêm Việt thích chú của cậu ta.”
“Cưỡng ép nhiều lần không được, nên tìm tôi giúp.”
Cưỡng ép?
Tôi sững người.
Không ngờ một omega trông ngọt ngào như vậy lại có thể làm chuyện quyết liệt đến thế.
“Anh giúp thế nào?”
“Giang gia có công ty dược.”
“Tôi giúp cậu ta ki/ếm một lọ th/uốc đặc chế, vừa đưa xong.”
“Thứ đó… hợp pháp sao?”
Giang Tứ Ngôn ngước mắt nhìn tôi, khẽ cười.
“Đợi đến lúc em không ngoan, lén đi quyến rũ alpha khác…”
“Em sẽ tự biết nó có hợp pháp hay không.”
Tôi nuốt nước bọt, vội giải thích lại chuyện mùi tin tức tố quýt kia.
Không rõ Giang Tứ Ngôn có tin hay không, khóe môi vẫn giữ nụ cười nửa thật nửa giả.
Giang Tứ Ngôn quỳ một gối bên chân tôi,
động tác bôi th/uốc rất nhẹ.
“Đau thì nói.”
“Kỳ phát tình tôi không kiềm chế được, xin lỗi em.”
Ánh mắt Giang Tứ Ngôn nhìn tôi dịu dàng đến mức không chân thực.
Khoảnh khắc ấy, tôi cứ ngỡ mình đang nằm mơ.
Nhưng khi biết hắn không có tình cảm với Chiêm Việt,
khoảng trống trong lòng tôi cuối cùng cũng dịu đi một chút.