13

Hai người bọn tôi định cư ở nơi này, thuê một căn biệt thự nhỏ hai tầng. Để tiện cho tôi dưỡng th/ai, Hoắc Lâm phụ trách chăm sóc tôi mỗi ngày. Cái bụng theo thời gian dần dần nhô lên, đến tháng thứ sáu đã giống như một quả dưa hấu nhỏ.

Có người gõ cửa, tôi tưởng là người đứa thư. Hoắc Lâm đi m/ua thức ăn rồi, tôi chậm chạp đứng dậy đi ra cửa.

Kết quả vừa mở cửa ra, bên ngoài là một người đàn ông cao lớn với khuôn mặt lạnh lùng.

Tôi sững người một lát, theo bản năng định quay đầu chạy. Nhưng thân thể quá nặng nề, mới chạy được hai bước chân đã trượt đi suýt ngã, ngay sau đó thắt lưng thắt lại, bị người ta ôm ch/ặt vào lòng.

Lục Nhiên ôm tôi cực kỳ ch/ặt, ánh mắt lạnh lẽo lướt qua bụng tôi: "Lục D/ao, em bỏ trốn là để sinh con cho cậu ta sao?"

Cả người tôi r/un r/ẩy, muốn vùng vẫy thoát khỏi tay hắn nhưng lại bị bế ngang lên, sải bước đi vào trong nhà. Khi đặt tôi xuống cạnh giường, hắn chế ngự đôi chân tôi.

Dưới ánh mắt sợ hãi của tôi, đôi mắt hắn đỏ ngầu, dùng đầu ngón tay lướt qua cái bụng đang nhô lên từng chút một. Sau khi x/ác nhận đúng là bụng thật, hắn cúi người cắn mạnh lên môi tôi.

"Không được... ưm..."

Tôi dốc hết sức đ/ập vào người Lục Nhiên, nhưng lại bị hắn tóm lấy ấn xuống giường.

Hắn đứng từ trên cao nhìn xuống, lồng ngựk phập phồng dữ dội, rõ ràng là đang phát đi/ên: "Tiểu D/ao, em nói xem anh nên trừng ph/ạt em thế nào đây, hả? Nh/ốt em lại, đá/nh g/ãy chân em hay là ấn em trên giường, trực tiếp 'xử lý' đứa bé này luôn?"

Tôi sợ đến phát khiếp. Tay nắm ch/ặt cổ áo hắn, mắt ngân ngấn lệ: "Lục Nhiên, em không muốn cả đời làm người tình bí mật của anh."

Sắc mặt hắn lập tức trở nên khó coi hơn: "Em muốn rời xa anh là vì muốn ở bên Hoắc Lâm, muốn sinh con cho hắn ta sao?"

Lục Nhiên bóp cằm tôi, cười gằn: "Tiểu D/ao, có phải anh đã quá nuông chiều em rồi không?"

Lục Nhiên đ/è tôi lại, đột nhiên đưa tay định x/é quần tôi.

"Chát!" Một tiếng động giòn giã vang lên, Lục Nhiên bị đá/nh lệch mặt sang một bên, cả người sững sờ. Tôi đưa tay che bụng, không hề khóc: "Lục Nhiên, tôi không phải món đồ chơi mà bố mẹ anh nuôi lớn từ nhỏ cho anh, tôi là con người, tôi có tình cảm. Tôi không phải người để anh tùy tiện đùa giỡn, nếu anh không thể yêu tôi một cách bình đẳng, thì nể tình nghĩa chúng ta lớn lên cùng nhau, hãy để tôi đi."

14

Lục Nhiên bước xuống khỏi giường, đứng ngay ngắn trước mặt tôi. Đôi mắt đỏ ngầu khóa ch/ặt lấy tôi, bờ môi mấp máy đưa ra lời phán quyết: "Em muốn cái gì anh cũng có thể cho em, công khai qu/an h/ệ của chúng ta, thậm chí là mạng của anh, chỉ cần Tiểu D/ao muốn, anh đều có thể cho. Nhưng nếu em muốn rời xa anh để ở bên Hoắc Lâm, trừ khi anh ch*t."

Hắn nhấm nháp bờ môi tôi, giọng nói đầy đi/ên cuồ/ng: "Tiểu D/ao, em là bảo bối anh nuôi lớn, không ai có thể cư/ớp em khỏi tay anh!"

Tôi cắn mạnh vào môi hắn, m/áu lan ra trong khoang miệng, nhưng dù đ/au hắn cũng không chịu buông ra.

Cửa bị đ/á "rầm" một cái, Hoắc Lâm xách túi rau xuất hiện ở cửa. Thấy tôi bị Lục Nhiên "b/ắt n/ạt", nó lao lên đ/ấm một cú khiến Lục Nhiên ngã nhào, hai người lao vào đá/nh nhau. Hoắc Lâm là bảo vệ chuyên nghiệp, Lục Nhiên cũng được huấn luyện từ nhỏ, hai bên đá/nh qua đá/nh lại không dứt.

Đang lúc tôi ôm bụng không biết khuyên ngăn thế nào thì một giọng nam vang lên: "Hoắc Lâm."

Hoắc Lâm đang đá/nh nhau bỗng khựng lại, bị Lục Nhiên thừa cơ ấn xuống đất.

Thẩm Vân Tân đưa Hoắc Lâm vào phòng ngủ nói chuyện. Lục Nhiên định diễn tiếp đoạn ngược tâm với tôi thì bị tôi vỗ một phát vào tay, tôi nhỏ giọng: "Đừng có làm hỏng chuyện của em trai tôi."

Tôi ôm bụng rón rén áp tai vào cửa phòng ngủ, bên trong đã cãi nhau ầm lên rồi.

Giọng Thẩm Vân Tân mang theo tiếng khóc: "Hoắc Lâm, cậu cứ thế mà đi, cậu coi tôi là cái gì?"

Giọng Hoắc Lâm cũng đầy gi/ận dữ: "Thế anh coi tôi là cái gì? Một con chó thích thì gọi đến, không thích thì đuổi đi à?"

Thẩm Vân Tân tức n/ổ đom đóm mắt: "Hoắc Lâm! Ai thèm làm 'chuyện đó' với chó hả?"

Hoắc Lâm quay mặt đi, dỗi ngược: "Anh đấy thôi."

Thẩm Vân Tân tức đến chóng mặt: "Được, được lắm, là tôi tự đa tình đến tìm cậu, tôi không nên đến làm phiền thế giới hai người của các người. Từ nay về sau đường ai nấy đi, cậu không cần làm chó nữa!"

Nói xong gã quay người định mở cửa, tôi ngượng quá định lùi lại. Nhưng cửa mới hé ra một chút đã bị Hoắc Lâm chộp lấy cổ tay, ấn mạnh vào bức tường bên cạnh rồi hôn ngấu nghiến: "Tôi chính là thích làm chó cho Thẩm thiếu gia đấy!"

Tôi nuốt nước miếng cái ực, mẹ ơi, kí/ch th/ích quá. Ngay sau đó, em trai tôi thấy tôi, nó liền giơ tay đóng sầm cửa phòng ngủ lại. Chỉ còn lại tiếng hôn và tiếng thân mật không che giấu nổi ở bên trong.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mùa xuân của cậu em cuồng chị

Chương 13
Tôi là một Omega cuồng chị gái. Khi biết chị gái sắp phải liên hôn, gả cho Cố Thức Tắc, một Alpha đỉnh cấp hơn chị năm tuổi, tôi khóc lóc thảm thiết: "Chị à, chị biết mà! Từ năm bốn tuổi em đã theo đuôi chị rồi, em là nô tài trung thành duy nhất của chị!" " Không có chị bên cạnh, em ăn không ngon, ngủ không yên, chẳng sống nổi nữa!" Ba mẹ bị tôi khóc đến đau cả đầu, phất tay quyết định: "Thôi được, gả một thì gả luôn cả đôi." " Nhà họ Cố có hai cậu con trai. Chị con lấy anh cả, còn con liên hôn với cậu em trai." "Còn có thể như vậy sao?" Sao không nói sớm! Tôi hí hửng thu dọn đồ đạc, chuẩn bị đi liên hôn. Cho đến đêm tân hôn. Người anh rể Alpha chậm rãi tháo cà vạt, ngoắc tay về phía tôi: "Lại đây nào, bé con..." ????? Chồng tôi... từ lúc nào đã đổi thành người khác vậy?
9
2 Núi con gái Chương 19
3 NGƯỜI TRONG TÂM KHẢM Chương 8 HẾT
4 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 365: Điều khiến người ta kinh ngạc
5 Thanh nữ Chương 10
6 Phúc lợi công ty Chương 18.
8 Người giúp việc Chương 10
12 Chân tướng Chương 16

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Sau khi đọc hiểu bình luận, trẫm đã nắm được cách sử dụng xuyên không nam đúng đắn

Chương 12
Trẫm từ thuở thiếu thời đã có thể nhìn thấu những hàng chữ bay lượn trên đỉnh đầu kẻ xuyên không. Chúng tự phụ cho rằng bản thân là thiên mệnh chi tử, muốn chinh phục trẫm, đoạt lấy giang sơn. Tiếc thay, mọi mưu tính ấy đều chẳng qua mắt trẫm! Trẫm tận dụng tri thức cùng kỹ nghệ của chúng để chế tạo xi măng, nghiên cứu thanh mộc tố, cải tiến binh khí, từng bước làm cường thịnh quốc lực. Cho đến khi hệ thống vụt tắt, Hoàng hậu tự bạch là tổng công trình sư của cuộc chơi, còn trẫm lại chính là mã nguồn của thế giới này. Khi OC công ty phá sản, lũ người xuyên không chật vật tháo chạy về thời hiện đại, trẫm cùng Hoàng hậu tay trong tay, tiếp tục viết nên huyền thoại thịnh thế của Đại Việt. Đây là câu chuyện về Nữ đế, nơi hệ thống đạn mạc cùng quyền mưu đan xen, lật đổ mọi kịch bản chinh phục thông thường!
Cổ trang
2