Không Nghe Tiếng Lạnh

Chương 12

28/05/2025 20:54

Tôi chẳng thèm đôi co với kẻ đi/ên kh/ùng, tránh sang bên, giả vờ như không nghe thấy gì, tiếp tục bước ra ngoài.

Trần Hàn như cái bóng dính sát đằng sau, lảm nhảm như chó con ve vẩy đuôi c/ầu x/in: "Anh sẽ không để ai phát hiện đâu, anh thề."

Tôi không nhịn nổi nữa, quay người túm cổ áo hắn. Ngay lập tức, đôi mắt hắn sáng rực lên, vội vàng giơ tay định nắm lấy...

Tôi kịp thời buông tay trước khi hắn chạm vào rồi đẩy mạnh khiến hắn lảo đảo.

Rốt cuộc hắn mắc chứng gì thế? Nghiện bị hànhz hạz sao?

Tôi đã hết kiên nhẫn: "Trần Hàn, tôi nghỉ việc rồi. Anh phá hỏng công việc của tôi vẫn chưa đủ sao? Tôi n/ợ anh cái gì chứ?"

"Anh không có ý đó." Trần Hàn chăm chăm nhìn tôi, vẻ mặt như kẻ bị oan ức.

"Vậy anh thực sự muốn gì?" Tôi cố giữ bình tĩnh. Chỉ mong thanh toán xong món n/ợ cũ, tống khứ hắn đi cho rảnh.

"Em."

"Cái gì?"

"Em hỏi anh muốn gì." Trần Hàn thực sự khóc, những giọt nước mắt to tướng lăn dài trên gò má, giọng khàn đặc thổn thức: "Anh muốn em."

Phản ứng đầu tiên của tôi là buồn cười: "Sau hai năm đ/á tôi, cuối cùng anh Trần cũng nhận ra giá trị của tôi ư?"

"Hay là trong hai năm qua không tìm được con sen tình dục ngoan ngoãn hơn tôi, nên muốn quay lại ăn cỏ cũ?"

"Hoặc phát hiện mất đi tên đầy tớ miễn phí nên thấy không có lãi?"

Mỗi lời tôi nói như lưỡi d/ao cứa vào người Trần Hàn. Hắn r/un r/ẩy khóc nức nở, như thể tôi đang mắ/ng ch/ửi chính hắn chứ không phải bản thân mình.

Diễn trò gì thế?

Ngày trước tôi từng yêu Trần Hàn đến đi/ên cuồ/ng. Chẳng cần hắn rơi lệ, chỉ cần cau mày, tôi đã vội vàng chạy trước chạy sau giải quyết phiền n/ão cho hắn.

Ấy vậy mà giờ đây, nhìn hắn khóc như mưa như gió, tôi đặt tay lên ngựk mình - nhịp tim vẫn đ/ập đều đều.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Con gái tôi biết rõ cốt truyện

Chương 8
Ngày tuyển chọn phu quân, thiếp lánh ánh mắt Lý Thừa Hiên, dâng lên trước mặt Vĩnh An Vương thanh bỉ thủ tượng trưng cho binh quyền: "Tiểu nữ ngưỡng mộ vương gia đã lâu." Lý Nghiên Khâu thất thê nhiều năm, lại có một nữ nhi năm tuổi được nâng niu như ngọc, khắp nơi đều khuyên thiếp hãy suy xét kỹ càng. Duy chỉ có Quận chúa Huệ Nghi trong lòng người, vừa phồng má giận dữ nhìn thiếp, vừa thầm gào thét trong tâm khảm: 【Lục Tri Dao, ngươi là vai nữ phụ độc ác, ngươi điên rồi sao? Không chọn nam chính lại đi chọn kẻ phản diện?】 【Ta khó nhọc lắm mới giúp phụ thân tránh khỏi cốt truyện, tuyệt đối không thể dính dáng đến thứ sẽ mang họa tru di tam tộc như ngươi.】 【A a a, nàng ta chẳng lẽ muốn ôm ta sao? Nữ nhân xấu xa chớ có đến gần bản quận chúa!】 Quận chúa Huệ Nghi càng tức giận, thiếp lại càng vững vàng với lựa chọn của mình. Kiếp trước, thiếp chẳng để tâm đến tiếng lòng của nàng, rốt cuộc bị Lý Thừa Hiên hãm hại đến mức gia tộc bị tịch biên tru di. Kiếp này, quyết không lặp lại vết xe đổ ấy nữa.
Cổ trang
0