Một thân quân phục vừa vặn.
Khoan đã.
Sao trên vai cậu ấy treo nhiều huân chương như vậy?
Theo tôi biết, học viên quân sự đều phải tham gia huấn luyện thực chiến.
Mỗi tấm huân chương này đều phải dùng m/áu và mạng sống giành được từ núi thây biển m/áu.
Chậc.
Nhìn bộ dạng này còn khá đáng yêu.
Thông thường, chim công sẽ phô ra bộ lông đẹp nhất để cầu bạn đời.
“Hừm, tôi biết nam chính của cậu đang sốt.”
“Cậu nên cảm ơn tôi vì đã cho cậu nhìn thấy bộ dạng không đáng tiền của ngài nam chính.”
“Nhớ chụp ảnh lưu niệm.”
“Không được!”
Tách!
“Xin lỗi. Tôi chỉ đang tuân theo mệnh lệnh của anh.”
Không tệ.
Hệ thống được dạy dỗ khá tốt.
“Đàn anh.”
Sở Kiêu làm vẻ giải quyết công việc, lịch sự đưa tay về phía tôi.
Trên mặt là vẻ lạnh lùng xa cách, giống như qu/an h/ệ giữa chúng tôi chỉ bình thường đến không thể bình thường hơn.
Nếu bỏ qua thói quen bấm vào ngón áp út mỗi khi căng thẳng, đây sẽ là lớp ngụy trang hoàn mỹ.
Tôi khẽ gật đầu, chỉ hờ hững liếc cậu ấy một cái rồi dời mắt.
“Ừ.”
Sự thất vọng trong mắt cậu ấy lóe lên, nhưng rất nhanh đã khôi phục biểu cảm ban đầu.
Chậc.
Đã học được cách che giấu cảm xúc rồi.
Cậu ấy trái lại giống như chủ nhân, bắt đầu tuần tra lãnh địa của mình.
Ánh mắt mạnh mẽ, đầy tính xâm lược quét qua từng người ở xung quanh tôi.
Vì vậy, quanh hai chúng tôi hình thành một vùng chân không, không ai dám tới gần.
Tôi mất kiên nhẫn nói:
“Video cùng mọi thông tin liên quan đến Trùng tộc, tôi đã gửi tới quang n/ão của các cậu.”
“Tôi tin sinh viên tốt nghiệp xuất sắc của Học viện Quân sự Đế quốc sẽ không ng/u ngốc đến mức liên tục hỏi lại người trong cuộc như tôi chứ?”
Sở Kiêu bị tôi chặn họng, thần sắc vô cớ trở nên hơi tủi thân, nhưng vẫn cố chống đỡ:
“Đương nhiên.”
“Vậy không tiễn.”
Tôi chỉ về phía cửa.
Tôi không biết rằng khoảnh khắc mình xoay người, cậu ấy giống như một con chó ngửi thấy mùi th!t, ánh mắt đột nhiên trở nên cuồ/ng nhiệt và mê đắm.
Tôi cong môi.
Haizz, giả vờ trưởng thành làm gì chứ, chó con Sở?
Nhưng vẫn khá đáng yêu.
Tôi đóng gói phần bánh tart phô mai cỏ Tinh Vân mang về.
Có lẽ bởi ban ngày vừa gặp Sở Kiêu.
Theo tính nết của cậu ấy, chắc chắn đã giống chó nhỏ đá/nh dấu địa bàn, thả tin tức tố nồng độ cao quanh người tôi.
Cảm giác mất kh/ống ch/ế trên cơ thể lại trở về.
Tôi biết đây là nhu cầu được tin tức tố xoa dịu trong thời kỳ mang th/ai.
Trên sofa, tôi mặc một chiếc quần đủ rộng, gò má phủ một lớp mồ hôi mỏng, toàn thân mềm nhũn.
Tôi cấp thiết cần thứ gì đó rót vào bên trong.
Nói thật, tôi không thích tự mình giải quyết.
Tôi thích được người khác phục vụ hơn.
Tôi đã nhẫn nhịn đến cực hạn, miễn cưỡng giơ tay che nửa đôi mắt sắp mất tiêu cự, nhưng vẫn thản nhiên nói với một điểm nào đó trong hư không:
“Đừng nhìn tr/ộm nữa, tên bi/ến th/ái nhỏ.”
“Cho cậu ba phút.”
“Cút tới đây, tôi cho cậu tận mắt nhìn.”
Rất nhanh, cửa phòng tôi bị đ/âm bật ra.
Thể chất của Alpha cấp S đúng là rất tốt.
Cậu ấy quỳ bên chân tôi.
Bộ quân phục vốn thẳng thớm vì động tác hơi khom lưng mà căng ra một đường cong tuyệt đẹp.
Có lẽ cậu ấy vẫn canh cánh chuyện ban ngày không thể bắt tay tôi, cho nên cứ nắm ch/ặt tay tôi, tự nhiên đặt lên phần bụng đã hơi cong.
“Đàn anh phát hiện từ lúc nào?”
Tôi ném chiếc áo vừa tiện tay cởi xuống lên mặt cậu ấy.
Như vậy, cậu ấy chỉ để lộ nửa khuôn mặt dưới ưu việt, hoàn toàn giống vị khách đã liên tục đến m/ua cúc Marguerite mấy ngày qua.
Tôi x/ấu xa nói:
“Lừa cậu thôi, chó ng/u.”
Cậu ấy lại hơi ngẩng đầu, yết hầu chuyển động.
Không cần nghĩ cũng biết đang có ý đồ gì.
Chiếc áo che nửa mặt chậm rãi trượt xuống.
Ánh mắt Sở Kiêu lập tức trở nên dính nhớp và mê muội.
Bóng đêm cùng ánh đèn mờ khiến cậu ấy bộc lộ bộ mặt thật.
Nguy hiểm.
Cố chấp.
Một Alpha có thể trở thành nam chính chưa từng là đóa hoa trắng ngây thơ đơn thuần.
Cậu ấy giống một con chó đi/ên bị bỏ đói nhiều ngày, ánh mắt âm u nhìn chằm chằm chiếc bánh tart phô mai cỏ Tinh Vân trên bàn trà.
Giọng nói khàn đặc:
“Em đói.”
“Có được không, đàn anh?”
Không thể không nói, nam chính là một nhà thưởng thức mỹ thực bẩm sinh, rất biết cách ăn.
Tên khốn này thậm chí vừa thưởng thức vừa bình luận:
“Bánh tart phô mai cỏ Tinh Vân phải ăn cùng dâu tây.”
“Thật đáng tiếc, hai quả dâu này vẫn chưa chín lắm.”
“Nhưng em sẽ giúp chúng chín.”
“Rất nhanh thôi.”
“Ưm…”
Tôi túm mạnh tóc sau đầu Sở Kiêu.
“Mẹ nó, cậu là chó thật à?”
“Vừa kéo vừa cắn, mấy chiêu bẩn này học ở đâu vậy?”
Cuối cùng cậu ấy cũng chịu nhả miếng th!t đã tới miệng.
Khóe môi còn dính một ít dấu vết, nhưng khi ngẩng đầu, ánh mắt lại khôi phục vẻ trong sáng và mờ mịt.
“Trước đây chẳng phải đàn anh thích để em ăn sao?”
“Nhưng gần đây nơi này của đàn anh mềm hơn. Là do tập luyện à?”
Ha ha.
Biết rõ còn cố hỏi.
Tôi cười lạnh:
“Tôi mang th/ai rồi.”
Có lẽ Sở Kiêu không ngờ tôi lại thẳng thắn như vậy, biểu cảm sững sờ trong khoảnh khắc.
“Sao vậy? Không cảm thấy kỳ lạ à?”
Tôi vỗ nhẹ lên mặt cậu ấy, tiến đến gần hơn, rút ngắn khoảng cách giữa hai người.
Hơi thở giao hòa.
Ánh mắt cậu ấy hơi động, ẩn chứa một tia chờ mong khó nhận thấy.
“Cha của đứa trẻ…”
Tôi mang vẻ châm chọc.
“Ch*t rồi.”
Dù sao đến tôi cũng không biết mình đã ngủ với Sở Kiêu vào lúc nào.
Chó con Sở luôn trốn trong bóng tối, không dám xuất hiện.