“Anh, xin anh ng/uôi gi/ận đi mà.”
Tôi đưa chiếc thắt lưng da trong tay về phía trước.
Vinh Tư Kỳ cầm lấy, nắm ch/ặt trong lòng bàn tay.
Tôi nhắm mắt chờ đợi cú đ/á/nh ập xuống, nhưng mãi vẫn chẳng thấy gì.
Cho đến khi cánh cửa đóng sầm lại, căn phòng biệt giam chỉ còn mỗi mình tôi.
Vinh Tư Kỳ đã không trừng ph/ạt tôi.
Điều này còn khiến tôi bất an hơn cả việc bị đ/á/nh đến ch*t.
Tôi lần lượt phân tích từng sự việc xảy ra trong ngày hôm nay.
Nhưng chẳng thu được kết quả nào như mong đợi.
Những ngày sau đó, tôi không ở ký túc xá như đã nói mà ngày nào cũng về nhà.
Nhưng chẳng thấy bóng dáng Vinh Tư Kỳ đâu nữa.
Nhưng tôi lại cảm nhận rõ thanh đ/ao lơ lửng trên đầu kia, đang ngày càng tiến gần hơn.
Buổi trưa ở căn-tin trường.
Vừa từ chối lời tỏ tình của một Omega, Lâm Kỳ đã bưng khay cơm ngồi xuống đối diện.
“Mấy ngày nay sao cứ trốn mình thế?”
“Hôm đó về nhà, anh nuôi của cậu có làm khó gì không?”
Tôi lắc đầu, im lặng.
“Theo minh, giờ cậu có tay có chân lại là Omega siêu ưu tú, chi bằng dọn ra ở riêng đi.”
“Nếu cậu thích người già, mình giới thiệu vài anh nghiên c/ứu sinh cho, vừa dịu dàng lại chu đáo, đằng nào cũng hơn cái tên nửa cha nuôi nửa anh nuôi cả năm chẳng nói được câu nào của cậu.”
Tôi đặt đũa xuống: “Nói xong chưa?”
Có lẽ ánh mắt tôi quá lạnh lùng, Lâm Kỳ vội vàng ngậm miệng, cúi đầu ăn cơm ngoan ngoãn.
Khi hắn nâng ly lên uống nước, tôi hỏi: “Có loại th/uốc nào phá hủy được tuyến thể không.”
“Phụt.”
Nửa ngụm nước vừa uống b/ắn tung tóe cùng cơm từ miệng Lâm Kỳ.
May mà tôi đủ hiểu hắn, đã né trước.
Đứng dậy khoác ba lô, tôi vỗ vai hắn: “Xem như trả ơn c/ứu mạng ngày trước, coi như giúp mình việc này.”
Lâm Kỳ ho sặc sụa, gượng hỏi: “Còn gì nữa?”
“Sau này không có việc thì đừng tìm mình, mình không muốn Vinh Tư Kỳ nổi gi/ận.”
Sau lưng vang lên giọng điệu tức tối của Lâm Kỳ: “Vinh Lễ, đời nào có Omega nào hung dữ như cậu vậy!”