TỎA THANH THU

Chương 6

14/04/2026 15:04

Ngày Bạch Tử Nghiên nhập cung, nàng ta tỏa sáng rực rỡ, trình diễn vũ điệu Thủy Tụ (múa tay áo dài). Quả thực nhẹ nhàng như chim hồng, uyển chuyển như rồng bay. Mắt tình như tơ, tóc mây xanh biếc.

Ta nhìn mê mẩn đến ngây người, Liễu Nam Yên ở bên cạnh phồng má gi/ận dữ nhìn ta, “Thế mà cũng dám gọi là ‘một điệu múa khuynh thành’ sao?” Nàng đã uống say, gương mặt đỏ hồng, như thể quết lớp son phấn làm từ mây chiều.

Thái tử đã rời đi, hôm nay Người phải ngủ lại tẩm điện của Bạch Tử Nghiên. Liễu Nam Yên loạng choạng bước lên đài cao chạm trổ, thân hình yêu kiều, nhẹ nhàng như én lượn. Điệu múa của nàng cũng vô cùng đẹp mắt. So với Bạch Tử Nghiên thì có hơn chứ không kém, chỉ là Thái tử đã không ở đây để thưởng thức nữa.

Liễu Nam Yên hỏi ta, có đẹp không, ta ngơ ngác gật đầu. Nàng liền mỉm cười.

Ta nhớ đến lần đầu tiên gặp nàng, là trên bãi Mã cầu. Nụ cười của Liễu Nam Yên khi đó kiêu hãnh, phóng khoáng, chứ không mang vẻ thê lương như thế này.

“Kim Bảo, ta thật sự hâm m/ộ ngươi. Dường như ngươi không bao giờ biết buồn bã.”

6.

Không phải ta không biết buồn, chỉ là không mong cầu) thì chẳng có mong đợi, mà không mong đợi thì sẽ không bị tổn thương.

Liễu Nam Yên vỗ vỗ một bên mặt của ta, nàng say mèm, đã chẳng còn phân biệt được Đông Tây Nam Bắc.

Ta dìu Liễu Nam Yên, nghe nàng lảm nhảm mãi không thôi.

“Lúc đầu ta chỉ cầu một đời một kiếp một đôi người, nhưng ta biết, chàng là Thái tử, điều đó hoàn toàn không thể. Tuy nhiên ta cứ nghĩ, dù sao ta cũng là chính thê của chàng chứ? Ai ngờ nửa đường lại xuất hiện Tạ Tuệ Ninh, thôi thì cũng đành. Ta cam tâm tình nguyện làm trắc thất, nhưng giờ đây ta thấy danh vọng của chàng ngày một lớn.” Liễu Nam Yên kéo cánh tay ta, giọng nói dần dần nhỏ đi: “Những mỹ nhân như hoa như ngọc ngày ngày mới mẻ như vậy, ta còn tồn tại được bao nhiêu năm tháng trong lòng chàng nữa chứ?”

Ta an ủi Liễu Nam Yên: “Sẽ không đâu, Điện hạ và ngươi thanh mai trúc mã, chàng sẽ không quên ngươi đâu.”

Liễu Nam Yên chợt cười ha hả: “Thế, Tạ Tuệ Ninh và chàng chẳng phải cũng tình thâm nghĩa trọng đó sao? Chẳng phải giờ đây vẫn thành kẻ bị ruồng bỏ ư?”

Ta vốn định nói Thái tử phi không phải kẻ bị ruồng bỏ, nhưng nghĩ lại. Quả thực Thái tử rất ít khi đến phòng Thái tử phi. Bệ hạ bệ/nh nặng, Thái tử giám quốc. Chàng đã gần hai tháng không ở hậu viện. Có lẽ Bạch Tử Nghiên là sủng ái mới, nên mới khiến chàng vui lòng.

Hốc mắt Liễu Nam Yên càng đỏ hơn: “Chàng lừa dối ta. Ta chỉ cầu, cầu chàng vì gia tộc ta đã ủng hộ chàng đến vậy mà đối xử tử tế với Liễu gia.”

Ta lại nhớ đến lời Thái tử phi từng nói với ta, ‘Thái tử là người rất m.á.u lạnh.’. Chẳng rõ Liễu Nam Yên đã nhìn thấu chưa.

Ta dìu Liễu Nam Yên vào viện, gió lạnh thổi qua, đầu óc nàng tỉnh táo hơn đôi chút. Liễu Nam Yên lại hỏi ta: “Kim Bảo, ngươi yêu Điện hạ không?”

Ta nghẹn lời trong giây lát: “Có lẽ là yêu, chàng là phu quân của ta.”

Liễu Nam Yên lặp đi lặp lại hai từ phu quân hai lần, rồi cười khổ, “Về đi Kim Bảo.”

Ta không về, Thái tử phi sai Lý m/a ma đến mời ta.

Bóng trăng chập chờn, hình như Lý m/a ma lại m/ập lên một chút. Bà vẫn nhiều lời như trước, suốt đường đi không ngừng miệng. Trong lời nói có cả sự đắc ý lẫn oán h/ận.

“Hừ, Liễu Nam Yên cũng chỉ đến thế thôi! Giờ đây tiểu thư nhà ta có tiểu Điện hạ che chở, xem nàng ta còn làm nên trò trống gì nữa! Chỉ là vừa dẹp xong một người lại đến ngay một người khác. Ả Bạch Tử Nghiên kia nhìn là biết không phải thứ tốt đẹp gì!”

Ta chỉ cười xòa. Lúc mới vào Đông Cung, ta sợ Lý m/a ma nghiêm khắc. Giờ nhìn lại, bà cũng chỉ là một nữ nhân thương chủ tử như nữ nhi của mình mà thôi.

Đêm đã khuya, Thái tử phi vẫn chưa nghỉ ngơi. Đôi tay vốn quen cầm trường thương giờ đây lại có thể thêu chiếc giày hổ đầu sống động như thật.

“Kim Bảo!” Nàng vẫy tay gọi ta: “Liễu Nam Yên đã ngủ chưa?”

“Đã uống rất nhiều rư/ợu, ngủ say sưa rồi ạ.”

Thái tử phi mỉm cười, đưa đôi giày ấy ra cho ta xem, “Thế nào Kim Bảo, thêu có đẹp không?”

Ta thấy chiếc giày hổ đầu quả thực rất đáng yêu, nhưng trong lòng lại dấy lên nỗi đ/au râm ran. Trên tay Thái tử phi có rất nhiều vết thương, nàng vốn là một nữ tử khí phách biết bao. Giờ đây ở trong căn nhà sâu thẳm này cũng đã héo hon thành một nữ nhân ủ rũ.

“Đẹp lắm, tay Nương nương khéo léo thật!”

Thái tử phi mím môi, cất giày đi, rồi từ tốn nói chuyện với ta, “Muội có thời gian thì hãy ở bên Liễu Nam Yên nhiều hơn,” Thái tử phi nói, “Nàng ta có lòng tự trọng rất cao, còn kiêu ngạo hơn cả ta.”

Thái tử phi vuốt ve bộ lông xanh biếc của con vẹt trong lồng, ánh mắt thâm trầm, “Muội đừng thấy bình thường nàng ta kiêu căng như thế, thật ra chẳng có tâm cơ gì đâu. Biểu muội của nàng ta lại vừa gả cho Duệ Thân vương, Thái tử nhìn vào khó tránh khỏi kiêng dè. Thể diện cần phải giữ, Kim Bảo, muội hiểu không?”

Ta gật đầu: “Ta hiểu rồi Nương nương. Điện hạ e ngại Vĩnh Ninh Hầu sẽ ngả về Duệ Thân vương. Bạch Tử Nghiên dù sao cũng là người nhà Hoàng hậu, Liễu Nam Yên cuối cùng vẫn phải nhường nhịn một chút.”

“Là lẽ đó.” Thái tử phi xoa đầu ta: “Kim Bảo quả là hài tử thông minh. Nói đi thì phải nói lại, ca ca muội mới là người thân cận chính thức của Điện hạ.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm

Tình Yêu Cuồng Nhiệt Từ Khi Kết Hôn

Chương 8
Hai nhà Chu, Lâm muốn liên hôn với nhau, nhưng người chị thà chết cũng không chịu gả. Cô em gái từ nhỏ lớn lên ở Hàng Thành được đón đến thành phố Kinh Bắc để xem mắt với một người đàn ông chưa từng gặp mặt. Trước khi đến, Lâm Tự Thu đã nghe ngóng được rằng Chu Vọng Tân là người kiêu ngạo khó bảo, phóng túng bạc tình, so với một người luôn được xem là cô gái ngoan ngoãn như cô thì đúng là một trời một vực. Vốn tưởng rằng anh sẽ từ chối cuộc xem mắt này. Nhưng chẳng thể ngờ, Chu Vọng Tân lại gật đầu đồng ý. Sau khi kết hôn, Lâm Tự Thu đi theo chủ biên đến phỏng vấn Chu Vọng Tân. Anh vẫn phong thái tản mạn, kiêu ngạo như trước, chiếc nhẫn cưới trên ngón áp út tỏa sáng rực rỡ. Chủ biên nhìn thấy chiếc nhẫn của anh liền cẩn thận hỏi: “Chu tổng đã kết hôn rồi sao?” Ánh mắt anh thản nhiên lướt qua mọi người, dừng lại trên đôi mắt đang hoảng loạn của Lâm Tự Thu, anh cười như không cười rồi khẽ gật đầu: “Kết rồi.” Mọi người đều kinh ngạc. Tim Lâm Tự Thu lặng lẽ đập nhanh hơn, cô cố ý né tránh tầm mắt của anh, nhưng lại nghe thấy anh lười biếng bồi thêm một câu: “Hôm nay cô ấy cũng có mặt ở đây.” Trong cuộc hôn nhân này, lúc đầu Lâm Tự Thu rất sợ Chu Vọng Tân, về sau cô công khai phớt lờ anh, nhẫn cưới cũng không đeo, lại còn tuyên bố với bên ngoài mình vẫn độc thân. Chu Vọng Tân bắt đầu ghen tuông và bất mãn, anh bắt đầu mong cầu tình cảm này càng ngày càng bền lâu. Cô vẫn giữ dáng vẻ ngoan ngoãn đó, nhưng vào một ngày nọ, cô lại lấy ra một bản thỏa thuận ly hôn bắt anh ký tên. Chu Vọng Tân giẫm lên những mảnh giấy vụn nát dưới đất, anh cầm lấy chiếc nhẫn cưới mà Lâm Tự Thu đã tháo ra rồi lồng lại vào ngón áp út của cô, giọng nói trầm thấp mà kiên định: “Ly hôn ư, anh không đồng ý.” Anh nắm chặt lấy cổ tay cô không chịu buông, chiếc nhẫn đeo đã lâu chưa từng tháo ra trên ngón tay anh cộm lên khiến cô cảm thấy đau nhức.
Hiện đại
Ngôn Tình
Ngọt Ngào
373
Bại Tướng Chương 50: Em không ngốc, em là em bé thông minh.
Ban Ngày Là Thầy Lâm, Ban Đêm Là Bảo Bối Chương 65: Người đến trường sớm nhất