Tần Sách lại cúi mắt xuống, vô cùng kiên nhẫn.

“Nếu cậu muốn làm ăn, tôi có thể dạy cậu.”

“Thiếu tiền có thể hỏi tôi.”

Tôi cười khẩy: “Cáo mượn oai hùm à?”

Tần Sách ngừng lại.

“Đường Ngọc, đủ rồi đấy.”

“Thực ra cậu biết từ lâu rồi phải không?”

Nụ cười trên mặt tôi tan biến.

“Năm đó cậu hại tôi một phát, còn điều tra tôi tận gốc rễ. Cậu biết từ sớm tôi là con trai của Phương Dần, sau khi điều tra xong, cậu còn tiêu hủy hết tất cả tài liệu. Đường Thắng Cường bày mưu hại ch*t bố tôi, nhưng cậu không nói với Đường Thắng Cường rằng tôi là con trai của Phương Dần, thậm chí còn giúp tôi che giấu.”

“Tôi luôn đoán cậu muốn gì, cho đến khi tôi điều tra ra những chuyện tồi tệ năm đó của nhà cậu…”

“Đường Ngọc, cậu muốn Đường Thắng Cường ch*t.”

Đúng vậy.

Tôi muốn Đường Thắng Cường ch*t.

Đã nghĩ đến gần hai mươi năm.

Đường Thắng Cường là một kẻ s/úc si/nh.

Một kẻ s/úc si/nh vì tiền mà bất chấp th/ủ đo/ạn.

Chỉ để hoàn thành một vụ làm ăn, ông ta bày mưu đưa mẹ tôi cho một đại gia.

Mẹ tôi luôn nghĩ người hôm đó là Đường Thắng Cường.

Bà không hiểu tại sao người chồng luôn yêu bà lại nổi trận lôi đình khi nghe tin bà có th/ai.

Không hiểu tại sao Đường Thắng Cường lại đưa người phụ nữ khác về nhà trong lúc bà mang th/ai.

Đường Thắng Cường đưa bà ra ngoài, rồi lại chê bà dơ bẩn.

Ông ta không trả th/ù được người khác, liền liều mạng trả th/ù người yêu ông ta.

Mẹ tôi bị bệ/nh.

Trầm cảm sau sinh.

Bà nói hối h/ận nhất là đã sinh ra tôi.

Bà nói, chính vì tôi, Đường Thắng Cường mới không thích bà.

Sinh nhật tôi, là ngày bố mẹ tôi gh/ét nhất.

Vì thế, không bao giờ được tổ chức.

Sau đó, cô gái hộp đêm kia dẫn theo Trâu Tấn năm tuổi tìm đến nhà, mẹ tôi đi/ên lên.

Tối hôm đó, bà cãi nhau với Đường Thắng Cường.

Trong lúc cãi vã, Đường Thắng Cường lỡ tay đẩy bà xuống lầu.

Lúc ch*t, bà mở to mắt.

Nhìn tôi, nhìn chằm chằm vào tôi…

Nhưng tôi không minh oan cho bà.

Tôi là một kẻ hèn nhát, tôi không c/ứu mẹ tôi.

Tôi chỉ đứng nhìn bà như thế, không làm gì cả.

Tôi dùng mạng sống của mẹ tôi đổi lấy nỗi sợ hãi và hối h/ận của Đường Thắng Cường.

Đổi lấy hai mươi năm cuộc sống sung túc.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Beta Mang Thai Nhưng Không Chạy

Chương 8
Tôi, một beta, thật sự đã mang thai. Và lúc này, người cha sinh học khác của con tôi đang cầm đơn xin chuyển công tác của tôi với vẻ mặt lạnh lùng và chất vấn tôi. 「Tại sao anh lại muốn chuyển sang quản lý hậu cần?」 「Quản lý hậu cần cũng rất quan trọng.」 Anh ta hít một hơi thật sâu, 「Tôi biết hậu cần cũng quan trọng, tôi muốn biết tại sao anh đột nhiên muốn rút lui khỏi chiến trường.」 Tôi vô thức giơ tay bảo vệ bụng dưới, có vẻ như hôm nay nếu không đưa ra một lý do thuyết phục anh ta, thì không thể nào chuyển công tác thành công được. Tôi hít một hơi thật sâu, nói: 「Omega của tôi đã mang thai, thai nhi không ổn định lắm, lúc nào cũng cần tôi chăm sóc.」 Sau đó, anh ta sững sờ, tờ đơn xin chuyển công tác trong tay anh ta rơi thẳng xuống đất.
13.72 K
9 Nghe lén Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm