Đầu óc tôi vẫn còn hơi mơ màng, nhưng đã bắt đầu vận hành để phân tích tình hình.

Khả năng hắn thật sự thích tôi gần như bằng không. Lăng Diệu đúng kiểu người thà ch*t cũng phải giữ thể diện — đã tự mình đồng ý yêu đương thì tuyệt đối không muốn để tôi nghĩ hắn là loại chơi không nổi rồi quay đầu bỏ chạy.

Hơn nữa, lòng tự trọng của hắn cao đến đ/áng s/ợ. Việc tôi chủ động đề nghị chia tay chắc chắn đã khiến hắn khó chịu.

Kiểu tâm lý rất rõ ràng: Mày nghĩ mày là ai mà dám coi thường tao? Có đ/á thì cũng phải là tao đ/á mày trước.

Nhưng như vậy không được.

Nếu cứ tiếp diễn thế này, chẳng phải tôi và hắn sẽ lặp lại y nguyên mối qu/an h/ệ rối rắm trong truyện sao?

Kết cục chắc chắn thảm không nỡ nhìn.

Nhớ đến chi tiết trong truyện nói hắn cực kỳ sợ đồng tính, trong đầu tôi chợt lóe lên một ý tưởng.

Đúng rồi!

Chỉ cần làm hắn không chịu nổi, chủ động đề nghị chia tay là xong!

Vậy thì tôi sẽ tích cực bám lấy hắn, làm đủ thứ khiến trai thẳng phải né xa, nhưng lại hoàn toàn “bình thường” giữa các cặp đôi.

Ví dụ như nắm tay, ôm ấp, những cử chỉ thân mật; lúc nào cũng dính lấy hắn; thường xuyên hỏi han, kiểm tra…

Với tính cách ngang tàng của Lăng Diệu, chưa đầy ba ngày là hắn không chịu nổi mà đ/á tôi cho xem.

Tôi ngửa mặt nhìn trần nhà, thở phào một hơi.

Không khỏi thán phục bản thân — đúng là thiên tài.

Quyết định xong xuôi, tôi lập tức hành động.

Trước khi đi ngủ tối đó, tôi nhắn tin cho hắn:

[Anh yêu ơi, anh ngủ chưa?]

Một phút sau.

Lăng Diệu: […]

[Chưa]

Tôi lập tức bám theo:

[Vậy anh đang làm gì zậy?]

[Đang ở Dạ Mạc với bạn]

Hình như trước đây Dương Thiệu từng nhắc qua, đó là hội sở quốc tế cao cấp.

Tôi cắn môi, giả vờ làm nũng, hỏi liền ba câu một hơi:

[Anh tới đó làm gì?]

[Sao không nói với em?]

[Có phải anh không muốn em đi theo không?]

[Khóc thút thít.jpg]

Lần này chắc chắn hắn sẽ tức đến phát đi/ên rồi đ/á tôi thôi?

Không ngờ Lăng Diệu lại thẳng tay gọi video call.

Tôi gi/ật mình, vội chui khỏi chăn ngồi bật dậy, luống cuống vuốt lại mái tóc rồi mới dám bắt máy.

Trong khung hình, mái tóc đỏ sẫm của Lăng Diệu nổi bật đến mức khó rời mắt.

“Anh đi với bạn.” Hắn chủ động lên tiếng, giọng trong trẻo pha chút nam tính, “Uống vài ly thôi, sắp về rồi.”

Ngừng một chút, hắn nói thêm:

“Trước đây em từng nói không thích mấy chỗ thế này, nên anh không gọi em.”

Tôi ngây ra:

“Um…”

Còn biết nói gì nữa? Ông anh này đúng là nhẫn nại quá mức.

Tôi giả vờ buồn ngủ, ngáp một cái:

“Vậy em ngủ trước nhé, anh về cẩn thận.”

Trong màn hình, đôi mắt sắc lạnh vốn có của hắn dường như dịu xuống đôi chút.

“Ừ. Ngủ đi.”

“Chúc ngủ ngon.”

Tôi cũng đáp lại:

“Ngủ ngon nhé.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Thiếu gia và tôi

Chương 16.2
Tôi là thiếu gia giả trong một câu chuyện thiếu gia thật giả. Trong nguyên tác, sau khi thiếu gia thật trở về, tôi điên cuồng tìm đường chết để tranh giành sự yêu thương. Thậm chí không tiếc lấy thân mình làm mồi, dùng pheromone dụ dỗ Giang Cảnh Xuyên phát tình, mất kiểm soát trước đám đông. Cuối cùng, tôi bị ba đuổi ra khỏi nhà, rơi vào chốn phong trần, chết thảm ngoài đường trong một đêm đông. Sau khi thức tỉnh, để giữ lấy vinh hoa phú quý của mình, tôi ngoan ngoãn nghe lời thiếu gia thật, hết lòng lấy lòng hắn. Không ngờ, ánh mắt thiếu gia thật nhìn tôi lại ngày càng nóng bỏng. Hắn lén lấy đồ lót của tôi, còn lộ ra răng nanh khi nhìn tuyến thể của tôi. Giang Cảnh Xuyên khẽ cười, ấn tay lên bụng dưới của tôi: “Anh à… sinh cho em một đứa con đi, như vậy sẽ không ai đuổi anh đi nữa.”
333
8 Xe Buýt Số 0 Chương 15
11 Ôm trăng Chương 19

Mới cập nhật

Xem thêm