Sau khi ăn xong bữa cơm với đầu óc rối lo/ạn, tôi và Tiểu Dư lễ phép trao đổi phương thức liên lạc, rồi nói với mẹ tôi một tiếng về sau đừng giới thiệu đối tượng xem mắt cho tôi nữa, sau đó suy nghĩ một lát, vẫn là về nhà.

Nhà tôi và trụ sở RQ ở cùng một thành phố, ban đầu cũng chính vì vậy mà Kỳ Dương mới được huấn luyện viên của chiến đội RQ kêu gọi.

Ký túc xá của trụ sở tạm thời không thể về, ai biết được Kỳ Dương có ở cửa chặn tôi lại không.

Vừa hay hai ngày nay bố mẹ về quê thăm họ hàng, trong nhà chỉ để lại chó con trông cửa.

Ai ngờ rằng vừa mới đến nhà, phát hiện cửa lại chỉ đóng hờ.

Nhất thời, trong đầu tôi xẹt qua rất nhiều ý nghĩ…

Cho đến khi đi vào, tôi nghe thấy bên trong truyền đến một âm thanh quen thuộc.

Vừa mới đẩy cửa, lọt vào tầm mắt chính là khuôn mặt đỏ của Kỳ Dương s/ay rư/ợu, đang ngồi dưới đất ôm con chó than khóc: “Đậu Đậu, làm sao đây? Mẹ con không cần bố nữa, cô ấy muốn tìm bố dượng cho con rồi!”

Con chó bị anh ôm vào trong lòng, cũng phối hợp than khóc với anh.

Tôi nhất thời muốn xoay người bỏ đi.

Nhưng không kịp nữa rồi.

“Đường Tô! Em về rồi à!” Kỳ Dương vừa nhìn thấy tôi trở về, lập tức thả chó con xuống, hai mắt lấp lánh nhìn tôi.

…Cuối cùng vẫn là miễn cưỡng ở lại.

“Kỳ Dương, sao anh lại vào được đây?” Tôi hiếu kỳ hỏi.

Kỳ Dương cười hì hì, chỉ vào con chó: “Là Đậu Đậu cho anh vào đó.”

“Gâu!” Đậu Đậu cũng phối hợp sủa một tiếng.

Một lớn một nhỏ, hai đôi mắt đều lấp lánh nhìn tôi chằm chằm.

Ôi, mắt của tôi.

“Anh qua đây như thế nào? Những người khác đâu?”

“Anh ngồi xe đến, bọn họ còn đang uống rư/ợu.”

“Được, vậy anh tự ngồi xe về đi.”

Kỳ Dương ngay lập tức không vui, mắt thấy sắp nhắc đến chuyện ban nãy.

Tôi lập tức nhanh miệng nói: “Hôm nay ba mẹ em không có ở nhà, không còn sớm nữa, hôm nay em không về trụ sở đâu, anh tự mình về đi nhé.”

Ai ngờ Kỳ Dương nghe thấy vậy, ngược lại mắt sáng hơn.

Sau đó, anh chắn ngay trước mặt tôi, móc điện thoại ra, không hề do dự vứt vào trong chén nước của chó con.

Chó con lập tức phát ra tiếng sủa, lại nhìn Kỳ Dương, khuôn mặt giả vờ khó xử.

“Điện thoại của anh hư rồi, gọi xe không được nữa.”

Tôi: “Nếu như em không nhớ lầm, điện thoại anh là kiểu mới nhất, có chống nước.”

“Chậc.” Kỳ Dương thấy tôi không mắc bẫy, nghiêng đầu nghiến răng nghiến lợi nói: “Điện thoại mắc như vậy mà còn chống nước, nhà b/án rốt cuộc có biết ki/ếm tiền không vậy.”

Tôi lộ vẻ mặt không biểu cảm nhìn anh.

Kỳ Dương giả vờ chóng mặt trong một phút: “Ôi trời, anh say rồi, anh chóng mặt quá, phải Đường Tô đồng ý cho anh ở lại ngủ cùng mới có thể khỏi được.”

“Kỳ Dương…Anh đừng có mà được nước làm tới!” Tôi vừa tức vừa cảm thấy x/ấu hổ, mặt cũng đỏ lên.

“Vậy không ngủ cùng một giường cũng được, anh ngủ dưới đất là được.” Nói xong, anh xoay đầu nhìn chó con mới vừa ngậm cái điện thoại của anh từ trong chén nước ra lại lần nữa bị anh ôm lấy hôn đi/ên cuồ/ng.

“Đậu Đậu, con cũng muốn ngủ cùng với bố đúng không?”

“Bịch!” Điện thoại trong miệng của chó con bị anh ôm đột ngột không giữ vững rơi xuống trong chén nước.

Chó con bị nước b/ắn tung toé khắp mặt, sau khi ngây ra, ra sức toàn thân để từ chối: “Gâu! Gâu gâu gâu!”

Dường như đang nói: Mẹ! Mẹ nhìn ông ta coi!

Vậy mà Kỳ Dương còn nói dối không chớp mắt: “Em xem, nó cũng muốn.”

“Không, nó không muốn.”

Nhìn thấy tôi không lung lay, Kỳ Dương không tình nguyện, uất ức từ từ đứng lên.

Ai ngờ anh còn chưa đi đến cửa, chó con đã vừa kêu vừa đuổi theo ra ngoài.

Đột nhiên Kỳ Dương quay người ôm lấy nó, vẻ mặt vui sướng nói: “Đậu Đậu ngoan, con không nỡ để bố đi đúng không!”

Nói xong, lại lần nữa dùng đôi mắt ngấn lệ nhìn tôi.

Tôi thật sự chịu đủ rồi.

“Kỳ Dương, đừng tưởng em không nhìn thấy! Vừa nãy anh lén lút giấu món đồ chơi thích nhất của nó vào trong túi.”

Phiền ch*t đi được, một con chó đã đ/au đầu rồi, hai con thì phải làm sao đây!

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cái kết giả làm bạn gái của cậu em khóa dưới

Chương 18
Tôi nhận lời đóng giả làm bạn gái của cậu em khóa dưới, cùng cậu ấy về nhà một chuyến để đối phó với phụ huynh. Chẳng ai ngờ được, anh trai của cậu ấy lại chính là Tống Diệp – vị "học thần" lừng lẫy năm ấy ở trường cấp ba của chúng tôi. Có điều, dường như anh đã sớm quên sạch tôi rồi, thái độ đối với tôi cực kỳ xa cách và lạnh nhạt. Cậu đàn em khẽ thì thầm vào tai tôi: "Chị đừng nhìn vẻ ngoài không ai dám lại gần của anh em mà lầm. Thực ra anh ấy có một cô gái thầm thương trộm nhớ nhiều năm rồi, trong ngăn kéo phòng ngủ toàn là ảnh của người ta thôi." Sau này, chúng tôi tình cờ chạm mặt ở quán bar. Lúc ấy tôi đã say khướt, vô tình ngã nhào vào lòng Tống Diệp. Anh nhíu mày nhìn tôi: "Nhìn cho kỹ đi, tôi không phải nó. Cô coi tôi là gì? Thế thân của em trai tôi à?" Tôi lí nhí xin lỗi rồi định rời đi, nhưng lại một lần nữa bị anh thô bạo kéo ngược vào lòng. Người đàn ông ấy đỏ hoe mắt, giọng lạc đi vì thỏa hiệp: "Thế thân thì thế thân vậy. Tôi không cần danh phận nữa."
0
2 Vợ Người Máy Chương 15
3 Cành lá sum suê Chương 19
4 Long Nữ Chương 6
5 5 NĂM GIẢ VỜ Chương 21
6 Pudding khoai môn Chương 15
10 Dưỡng Âm Thọ Chương 17

Mới cập nhật

Xem thêm