Cuộc chiến giữa tôi và Lục Tắc quá đỗi dữ dội. Đã kinh động đến chủ thần của trò chơi.
Ngài lập tức thiết lập quy tắc, tách hai chúng tôi ra.
Đồng thời nhắc nhở tôi: [Đây là lễ kỷ niệm mười năm, đừng có làm ba cái chuyện ch/ém gi*t đẫm m/áu đó. Cứ lặng lẽ tiễn người chơi đi là được.]
[Bộ phận bảo trì đang nghỉ ngơi, không có thời gian đến sửa chữa phó bản đâu.]
Tôi gật đầu.
Tôi cũng chẳng muốn phá hủy viện bảo tàng búp bê mà mình đã dày công gây dựng suốt bao nhiêu năm nay.
Phía Lục Tắc cũng bị cảnh cáo nghiêm khắc.
Sắc mặt hắn đen như mực.
Con quạ ở cửa, đôi mắt đỏ ngầu đảo liên hồi.
Nó cất giọng vô h/ồn, tuyên bố quy tắc trò chơi: [Đây là thế giới không được thần linh che chở. Boss của ngai vàng hoa hồng là vị vua duy nhất, hãy tìm ra bản thể của vị vua đó, và ch/ặt đầu hắn trước mười hai giờ đêm mới có thể vượt ải thành công.]
Chào mừng đến với phó bản cấp SSS đang mở giới hạn thời gian: [Viện Bảo Tàng Búp Bê Hoa Hồng. Cẩn thận đừng để biến thành búp bê, nếu không sẽ bị nh/ốt ở đây mãi mãi.]
Tiếp đó là một tràng cười "khà khà khà" rợn người.
Rõ ràng đám người chơi vẫn chưa chuẩn bị gì kỹ càng. Ai nấy đều mang vẻ mặt nặng nề, nghiêm trọng.
Chỉ duy nhất Lục Tắc là trông như không có chuyện gì xảy ra. Hắn còn ân cần vỗ vỗ lên lưng con búp bê. Dường như đang nói: "Đừng sợ."
Tôi cũng cảm nhận được lực vỗ nhẹ nhàng đó.
Thật kỳ diệu. Chưa từng có ai quan tâm đến tôi.
Lần đầu tiên được quan tâm. Vậy mà lại đến từ người chơi là kẻ th/ù không đội trời chung của tôi.
Tôi khựng lại một chút rồi tuyên bố: "Đêm đã khuya, mời các người chơi dùng bữa tối."