9、
Khi Tạ Lưu quay về đã là nửa đêm, tôi vẫn cô đ/ộc nằm trong viện, hoa quế rụng đầy trong lòng.
"Chủ nhân sao không vào phòng?" Hắn nhíu mày nhìn lớp áo mỏng manh của tôi, cởi áo khoác ngoài đắp lên người tôi.
Tôi không đáp lời, chỉ lặng lẽ ngẩn người. Hắn dường như cảm nhận được điều gì đó, thân thể ấm nóng áp lên, đ/è lên ghế nằm làm nó kêu kẽo kẹt.
"Đã xảy ra chuyện gì?" Tạ Lưu ôm lấy tôi, thấp giọng thì thầm bên tai.
Tôi lắc đầu, túm lấy cổ áo hắn rồi xoay người, ngồi lên đùi hắn theo tư thế cưỡi ngựa, từ trên cao nhìn xuống. Một nụ hôn nồng ch/áy rơi xuống, Tạ Lưu hơi trợn mắt, thần sắc kinh ngạc.
Giây tiếp theo, hắn liền không thể chờ đợi được mà đáp lại, thậm chí kích động đến mức cắn rá/ch môi tôi.
"Lần đầu tiên chủ động như vậy, chủ nhân là đang thưởng cho tôi sao?" Hắn thở dốc, giữ ch/ặt eo tôi, hoàn toàn chấp nhận sự chủ động của tôi.
Tư thế này có chút tốn sức, mũi chân tôi lảo đảo chạm đất, eo hông lên xuống nhấp nhô... Khi tình nồng ý đượm, tôi dùng lực túm lấy mái tóc dài của Tạ Lưu, ép hắn ngửa đầu li /ếm hôn lên ng/ực mình.
Tiếng thở dốc m/ập mờ vang vọng giữa đình viện, hệ thống vẫn liên tục báo cáo điểm hảo cảm, nhưng tôi chẳng nghe lọt tai cái gì.
"Hôm nay chủ nhân thật nhiệt tình." Tạ Lưu ôm lấy tôi âu yếm, mái tóc hắn nhuốm hương hoa quế, cực kỳ dễ ngửi.
Tôi im lặng một lát, rồi rời khỏi vòng tay hắn đứng dậy: "Tạ Lưu."
"Anh có thể... đừng gi*t cha tôi không?"
Vẻ dịu dàng trên mặt hắn lập tức đóng băng. Dù chúng tôi có thân mật đến đâu, đôi bên đều hiểu rõ rằng n/ợ m/áu thâm th/ù là một cái gai đ/âm sâu giữa hai người, không nhắc đến không có nghĩa là nó không tồn tại. Mà bây giờ, tôi trắng trợn nhổ cái gai ấy lên, x/é ra một khe vực thẳm ngay giữa cả hai.
"Tôi còn tưởng chúng ta là cùng một loại người."
Sau một khoảng lặng ch*t chóc, Tạ Lưu cười tự giễu một tiếng. "Hóa ra, cậu và tôi là người lạ đường khác, Vu nhị công tử."
10、
Tạ Lưu quay lại thanh lâu. Người ta đều nói hắn đeo bám Vu nhị công tử không thành, đến cả việc làm một con chó cũng không xong, chỉ xứng ở chốn bùn nhơ chịu người ta chà đạp.
Nhưng tôi biết, thanh lâu mới là căn cứ của hắn. Mụ tú bà hay đ/á/nh ch/ửi hắn thực chất đang giúp hắn thu thập tình báo về các quan lại hiển quý. Chỉ còn thiếu bước cuối cùng, hắn có thể thu lưới toàn diện.
Trong con hẻm nhỏ, tôi trùm bao tải, đem mấy tên tiểu nhân hay nói x/ấu sau lưng Tạ Lưu đ/á/nh cho một trận tơi bời. Nhìn bọn chúng tháo chạy thục mạng, tôi vứt cây gậy trong tay, ngoái đầu nhìn từ xa bóng dáng Tạ Lưu đang khom lưng quỳ gối trước cửa thanh lâu.
Trên cổ hắn đã không còn chiếc vòng tôi tặng nữa.
[Ký chủ, cậu làm những việc này ở nơi nam chính không nhìn thấy thì có ý nghĩa gì chứ? Hảo cảm của hắn...]
"C/âm miệng, tôi không muốn nghe." Tôi không muốn quan tâm đến cái điểm hảo cảm lạnh băng kia nữa, quay đầu rời đi.
[Ơ ký chủ, cậu đi đâu vậy? Đây đâu phải đường về nhà.]
"Ai bảo tôi muốn về nhà? Từ hôm nay trở đi, tôi sẽ quay về phủ Vĩnh Xươ/ng Bá."
11、
Bây giờ Vu Lương đã ch*t, những đứa con khác của cha tôi đều chưa đến tuổi trưởng thành, khi tôi quay lại phủ, ông ấy trông già đi nhiều, thái độ đối với tôi cũng tốt hơn. Còn về Liễu phu nhân, ả ta lại chẳng hề tìm tôi gây sự, chỉ là mỗi khi chạm mặt, ả đều nhìn tôi cười âm hiểm, sau đó im lặng bỏ đi.
Hôm đó, cha hỏi đến Tạ Lưu, rõ ràng là bắt đầu nghi ngờ cái ch*t của Vu Lương có liên quan đến hắn: "Nghe nói Tiểu Lưu bị con đuổi ra khỏi cửa, lại quay về chốn lầu xanh rồi sao?"
"..."
"Chuyện hoang đường lần trước trong bữa tiệc ta không chấp nhặt nữa, nhưng dù sao nó cũng là một đứa trẻ đáng thương, hay là con đi chuộc nó về đi, làm một nô bộc trong phủ, cũng coi như có lời ăn tiếng nói với Tạ tướng quân."
Cha nói lời lẽ khẩn thiết, trông như một bậc tiền bối hiền từ. Tôi thầm cười lạnh, ông ta chẳng qua là muốn đặt Tạ Lưu dưới mắt, vừa khiến phủ Vĩnh Xươ/ng Bá có tiếng tốt nhân nghĩa, vừa có thể tìm cách gi*t ch*t mầm họa này, đúng là ngại mình ch*t chưa đủ nhanh.
"Thôi bỏ đi. Tạ Lưu vừa bẩn vừa cứng đầu, không làm nổi nô bộc trong phủ đâu." Tôi xua tay từ chối đề nghị của cha, sắc mặt ông ta lập tức trở nên khó coi.
"Bảo con đi thì đi ngay!"
"Cha không sợ công tử của phủ Vĩnh Xươ/ng Bá cứ lui tới chốn phong nguyệt, truyền ra ngoài khó nghe sao?"
Cha hừ lạnh một tiếng, sự kh/inh bỉ trong đáy mắt nhanh chóng bị che giấu: "Trước đây con đi còn ít sao?"
Tôi cứng họng không nói lại được gì.
---
Gặp lại Tạ Lưu, hắn cung kính dẫn tôi vào sảnh phòng, sau đó xin phép lui ra.
"Đợi đã."
"Vu nhị công tử còn có gì sai bảo?" Hắn cúi đầu, một cái liếc mắt cũng không thèm nhìn tôi.
"Cha tôi bảo tôi chuộc anh về phủ, chắc là ông ấy nghi ngờ cái ch*t của Vu Lương rồi."
Tạ Lưu hừ lạnh một tiếng, nghe mà lòng tôi thắt lại: "Ý này là sao, mật báo? Cậu đã bảo tôi đừng gi*t Vu Hách, còn bày đặt giả nhân giả nghĩa làm gì."
"Tạ Lưu! Anh nhất định phải nói chuyện kiểu đó đúng không?" Biết rõ hắn không thể có lời hay ý đẹp, nhưng tận tai nghe những lời đ/âm thọc này, tôi vẫn không kìm được tính nóng.
"Ồ? Vậy xin thỉnh giáo Vu nhị công tử, tôi nên nói chuyện thế nào đây?" Tạ Lưu hoàn toàn thu hồi vẻ phục tùng lúc trước, lộ ra một mặt sắc sảo âm hiểm. "Dù sao tôi cũng vừa bẩn vừa cứng đầu, không hầu hạ nổi vị công tử vàng ngọc quý giá như ngài."
Nghe thấy câu này, cái tính thối định bộc phát của tôi bị nghẹn ngược vào trong, tôi chột dạ sờ sờ mũi: "Anh đưa tin cũng nhanh thật đấy hả..."
Cũng đúng, Tạ Lưu nhất định đã cài cắm người ở phủ Vĩnh Xươ/ng Bá, cuộc trò chuyện của tôi và cha tự nhiên sẽ lọt vào tai hắn.
"Tôi nói vậy chẳng qua là để ông ta bỏ cái ý định chuộc thân cho anh thôi. Tạ Lưu, tôi không tin anh không hiểu ý của tôi."
"Tôi ng/u muội, không nghe ra."
"Anh ... được rồi, được rồi, anh không bẩn cũng không cứng đầu, là tôi nói bừa."
"Ừm, hóa ra tôi không cứng."
... Hắn làm sao mà lúc tức gi/ận cũng có thể mặt không đổi sắc nói ra loại lời này vậy? Tôi còn muốn tranh luận, Tạ Lưu đã không ngoảnh đầu lại mà bỏ đi.