“Nếu không được, cần người mà em tin tưởng dùng pháp khí bắt giữ, như vậy mới tránh được đ/au khổ khi vào luân hồi.”
“Tôi không xuống tay được.”
“Tôi không có cách nào gi*t em.”
“Tôi muốn đ/á/nh cược một lần.”
“Có lẽ em vẫn yêu tôi.”
“Vì vậy tôi và Hứa Húc giao dịch, diễn vở kịch kia.”
“Tôi cược thắng.”
“Nhưng tôi cũng thua.”
“Tôi lại một lần nữa mất em.”
Nghe những lời của Trần Kinh Liêm, nước mắt tôi không ngừng trào ra ngoài.
Trái tim buồn bực trào lên vị đắng.
Vị đắng lan đến đầu lưỡi.
Cả người tôi khó chịu cuộn lại, dường như làm vậy sẽ dễ chịu hơn một chút.
Trần Kinh Liêm không nói thêm nữa.
Anh cứ yên lặng ôm tôi trong lòng như vậy, không ngừng vuốt ve lưng tôi.
Sau ngày hôm đó, qu/an h/ệ giữa tôi và Trần Kinh Liêm trở nên hơi kỳ lạ.
Một loại gượng gạo không nói rõ được.
Dường như anh rất muốn bù đắp tất cả những chuyện trước kia tôi từng muốn anh làm nhưng anh không làm.
Yêu cầu trước đây của tôi vừa dính người vừa bi/ến th/ái.
Trần Kinh Liêm lại chẳng hề thấy có vấn đề gì.
Cố tình trí nhớ của anh lại rất tốt.
Mỗi một yêu cầu tôi từng nói vào lúc nào, anh đều nhớ rõ.
Tôi muốn nói với anh rằng anh nhớ nhầm, cũng không có cách nào phản bác.
Tối hôm đó, Trần Kinh Liêm hỏi tôi có thể tha thứ cho anh không.
Cho anh ấy thêm một cơ hội nữa.
Tôi không trả lời.
Nói thật, tôi vẫn còn yêu anh.
Tôi rất rõ, trái tim mình mỗi khi đối diện với Trần Kinh Liêm vẫn luôn mất kiểm soát mà rối lo/ạn.
Nhưng mười năm đ/au đến x/é lòng ấy không dễ gì xóa nhòa như vậy.
Nhiệt tình của tôi đã bị mài mòn cạn kiệt trong từng lần thất vọng.
Trần Kinh Liêm nhận ra sự im lặng của tôi, liền không hỏi nữa.
Anh chỉ trở nên hơi được mất bất an, lúc nào cũng muốn dính lấy tôi.
Trần Kinh Liêm dường như đã trở thành tôi của trước kia.
Thỉnh thoảng anh lại muốn ôm tôi một cái, đòi một nụ hôn, hoặc thông qua những lần thân mật mãnh liệt để x/á/c nhận tình cảm của tôi dành cho anh.
Gần đến ngày khai giảng, Trần Kinh Liêm ôm tôi trong lòng, cho tôi xem những căn nhà gần Đại học Cảng Thành.
Anh đặt cằm lên đỉnh đầu tôi, ngón tay thong thả lật từng trang.
“Đây là những căn nhà anh thuê gần trường đại học của em, em chọn một căn đi, đến lúc đó anh sẽ chuyển qua đó ở cùng em.”
Cơ thể tôi cứng lại trong thoáng chốc, rất khó nhận ra.
Trần Kinh Liêm vẫn luôn quan sát phản ứng của tôi.
Anh thu hết sự cứng đờ của tôi vào mắt, dường như cũng ý thức được điều gì đó.
Anh hỏi tôi: “Em điền nguyện vọng ở đâu?”
Tôi quay đầu nhìn đuôi mắt dần đỏ lên của Trần Kinh Liêm, lấy thư báo trúng tuyển đã nhận được từ trong tủ đầu giường ra.
Có lẽ Trần Kinh Liêm cho rằng tôi vẫn giống kiếp trước, chọn Đại học Cảng Thành, nên cũng không để ý đến thư báo trúng tuyển của tôi.
Thật ra tôi từng nghĩ có nên mở miệng nói không, sau lại nghĩ thôi vậy.
Dù sao sớm muộn gì anh cũng biết.
Biết muộn thêm một ngày, Trần Kinh Liêm có thể vui thêm một ngày.
Trần Kinh Liêm nhìn bốn chữ “Đại học Bắc Thành” mà thất thần.
Rất lâu sau, anh mới tìm lại được giọng nói của mình.
Anh cố hết sức kìm lại giọng đang run, nói: “Không sao, Bắc Thành cũng rất tốt.”
“Bây giờ giao thông phát triển, anh sẽ thường xuyên đến thăm em.”
Trần Kinh Liêm đang tự an ủi mình.
Như thể chỉ cần nói vậy, anh có thể phớt lờ nỗi đ/au khổ vì không thể lúc nào cũng có tôi ở bên cạnh.
Đêm đó, anh ôm tôi cả đêm không ngủ.
Tôi có thể nghe thấy động tĩnh anh xuống giường hút th/uốc.
Nhưng tôi không đi an ủi anh.
Thật ra tôi không tin.
Tôi không tin Trần Kinh Liêm yêu tôi.
Sao anh đột nhiên lại yêu tôi được?
Vì vậy tôi sợ.
Mỗi giây ở bên cạnh anh, tôi đều sợ.
Tôi sợ thời không hỗn lo/ạn làm tổn thương đầu óc anh, khiến anh lầm tưởng rằng mình yêu tôi.
Nếu là như vậy, đợi đến một ngày nào đó anh tỉnh táo lại, tôi lại trở thành một kẻ đáng thương không ai cần.
Mấy ngày sau đó, Trần Kinh Liêm càng không rời khỏi tôi được.
Anh dường như muốn buộc tôi lên lưng quần, đi đâu cũng mang theo đến đó.
Ngay cả tắm cũng muốn tắm cùng tôi.
Tôi bị anh đ/è trong phòng tắm.
Anh cắn tai tôi, thở dốc trầm thấp: “Tiểu Giác, đừng thích người khác.”
“Chờ anh.”
Ngón tay tôi co lại một chút, cuối cùng vẫn không nói được lời nào.
Trần Kinh Liêm cắn vai tôi.
Thứ lăn xuống sau lưng không biết là nước nóng, hay là nước mắt nóng bỏng của anh.
Ngày khai giảng là Trần Kinh Liêm đưa tôi đi.
Anh sợ tôi bị người ta b/ắt n/ạt, còn chuẩn bị quà cho bạn cùng phòng của tôi.
Bạn cùng phòng cười ha ha nói tôi có một người chú nhỏ thật tốt.
Tôi không tỏ ý kiến.
Trước lúc chia tay, Trần Kinh Liêm ôm tôi nói: “Phải trả lời tin nhắn của anh, nếu không anh sẽ lo.”
Có lẽ là sợ tôi lại định qua loa cho xong, Trần Kinh Liêm cọ nhẹ bên cổ tôi, rầu rĩ nói: “Tiểu Giác, anh c/ầu x/in em.”
Trái tim tôi thắt lại, cuối cùng vẫn mềm lòng gật đầu.
Tin nhắn của Trần Kinh Liêm bắt đầu oanh tạc không ngừng từ lúc anh lên xe.
Có những lời yêu đương sến súa, cũng có lịch trình anh báo cáo với tôi.
Anh nói sẽ đến tìm tôi, nhưng thật ra chuyện này không dễ thực hiện.
Muốn đến gặp tôi, anh phải làm xong trước công việc của mấy ngày đó mới có thể rút thời gian ra.
Nhưng cũng không phải hoàn toàn không gặp được.
Trần Kinh Liêm thường gọi video với tôi, một ngày ba cuộc, gọi đến mức bạn cùng phòng nghi ngờ tôi có phải là trẻ to x/á/c không.
Đột nhiên tôi hơi hối h/ận vì không nghe lời Trần Kinh Liêm dọn ra ngoài ở.