“A!”
Tôi bừng tỉnh dậy từ trong chăn, mồ hôi lạnh ướt đẫm cả mảng lưng. Nhìn những tia nắng mỏng manh rọi xuống sàn gỗ, tôi cúi đầu kéo ống tay áo lên, đồng tử lập tức co rụt lại! Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, trên cánh tay tôi vậy mà lại xuất hiện một dấu bàn tay đỏ chót!
Thời tiết ẩm ướt kéo theo những tầng mây xám xịt tụ lại trên bầu trời bệ/nh viện. Tôi kéo sụp chiếc mũ lưỡi trai xuống, chen qua đám đông ồn ào đi đến quầy y tá khoa ngoại cấp c/ứu.
“Chào chị, xin hỏi cậu bé bị t/ai n/ạn giao thông ở ngã tư đường Di Hòa hôm kia đang ở phòng bệ/nh nào vậy?”
“Cô là người nhà hay là...?”
“Tôi là giáo viên ở trường của em ấy, đến thăm hỏi một chút.”
“Được rồi, cô điền thông tin đăng ký đi, thằng bé ở phòng số 6.”
Tôi thấp thỏm viết bừa một dòng thông tin giả, ngẩng đầu nhìn camera trên trần nhà, theo bản năng kéo thấp vành mũ, bước về phía phòng số 6.
Sau lớp rèm màu xanh lam, cậu trai đang đeo mặt nạ dưỡng khí, ánh mắt u buồn nhìn ra ngoài cửa sổ. Tôi do dự nửa ngày rồi mới quyết định bước vào.
Hiển nhiên cậu ta đã sớm đoán được tôi sẽ đến, đôi con ngươi màu nâu nhạt thờ ơ nhìn tôi:
“Chị đến sớm hơn tôi dự tính một ngày, hẳn là sợi chỉ đỏ trên tay chị bắt đầu nứt ra rồi phải không.”