Sau khi tỉnh lại từ vụ t/ai n/ạn xe hơi, tôi bị mất trí nhớ.
Trong phòng b/ệnh xuất hiện hai người đàn ông. Nghe nói một người là trúc mã của tôi, người còn lại là người tôi thích.
Thẩm Mục Phong đẩy Tạ Tư Diễm đến trước mặt tôi, nói:
"Đây là người cậu thích."
Tôi nhìn gương mặt sắc sảo, anh tuấn của người đàn ông trước mắt, thầm nghĩ quả nhiên gu thẩm mỹ của mình không tệ.
Vì thế, tôi nghiêm túc yêu đương với anh ta.
Cho đến một ngày, khi Thẩm Mục Phong bắt gặp chúng tôi đang thân mật ôm hôn nhau.
Đôi mắt hắn đỏ ngầu, túm ch/ặt lấy tôi không buông:
"Tiểu Dĩ, người cậu thích rõ ràng là tôi mà..."