Người phụ nữ lắc đầu, cười nói: "Người là nữ tướng quân đầu tiên của Đại Lương, lúc đó ta vẫn còn là một con rắn nhỏ, là người đã c/ứu ta!"

"Nhưng khi ta tu thành hình người, bên ngoài đã thay đổi, mùi rất khó chịu. Thế là ta lại ngủ tiếp, còn chưa đầy nửa tháng, tiểu tử đó đã xông vào."

Cô ấy hồi tưởng lại một chút: "Nhưng mà, thân hình không tệ, mùi vị cũng không tệ."

Mặt Trương Thiên Lăng đỏ bừng, lưỡi cũng líu lại: "Cô, cô đừng nói bậy."

"Thiếp hầu hạ ngài không tốt sao? Tiểu đạo sĩ."

Trương Thiên Lăng biết mình không nói lại cô ấy, ho khan, chuyển chủ đề.

"Cô ấy đã c/ứu được mấy đứa trẻ, những đứa trẻ đi ra ngoài vào lúc nửa đêm đều là do cô ấy c/ứu, bây giờ đang ở trong hang của cô ấy."

"Nhưng... Còn một đứa trẻ chưa c/ứu được, đó là con gái của Diêu Thiên."

Đạo diễn Dương ngạc nhiên: "Là Diêu Thiên mà tôi đang nghĩ đến sao?"

"Đúng vậy, chính là đạo diễn Diêu Thiên."

"Con gái ông ấy là linh thể, linh khí rất cao, mất tích ba năm trước. Nói cách khác, những đứa trẻ ở thôn Đại Lương này vốn không phải là trẻ con của thôn."

"Bạch Nhan khi c/ứu người rõ ràng đã bị cản trở, nói cách khác, có thể có người đang dùng con bé để cúng tà thần."

Trương Thiên Lăng nhìn tôi, dặn dò:

"Lát nữa vào thôn, cô đ/ập nát tượng tà thần đi. Công đức và sát khí trên người cô sẽ giúp cô không bị tà thần xâm nhập."

Tiếp đó, Trương Thiên Lăng cảnh giác nhìn Bùi Từ: "Cậu không được ngăn cản."

Trương Thiên Lăng tỏ vẻ "ai mà không biết cậu là người thế nào chứ".

====================

Chương 7:

Bùi Từ buông tay, không phản đối.

Điều này ngược lại khiến Trương Thiên Lăng có chút ngạc nhiên.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Tận thế tôi bị tất cả bỏ rơi

Chương 18
Tôi là anh trai của nam chính thụ trong một cuốn tiểu thuyết đam mỹ mạt thế, một kẻ ốm yếu bệnh tật, không chút sức chiến đấu, lại còn là cái gai trong mắt tất cả mọi người. Ai nấy đều khuyên Hạ Cần hãy vứt bỏ tôi đi. Lòng tôi tràn ngập hận thù. Tôi cố tình dẫn dụ đám zombie đông đúc kéo đến. Định bụng sẽ cùng chết chung một chỗ. Rồi nhân lúc hỗn loạn sẽ dẫn Hạ Cần bỏ trốn. Nào ngờ, cuối cùng người duy nhất bị đẩy vào bầy thây ma lại chính là tôi. Giọng điệu của đội trưởng đầy vẻ chế nhạo: "Mày tưởng bọn tao cũng là loại phế vật trói gà không chặt như mày sao?" "Hạ Cần đã sớm nhắc nhở bọn tao rồi." Tôi không thể tin vào tai mình. Nhìn về phía Hạ Cần - người đang khoanh tay đứng nhìn với ánh mắt lạnh lùng. Mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay trở lại cái ngày mà đội ngũ xảy ra phân tranh, đội trưởng đang có ý định đuổi tôi đi. Tim tôi run lên bần bật. "Tôi... tôi đi ngay bây giờ đây..."
13.86 K
3 Đồng nữ Chương 7
12 Mùa đông thứ 23 Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm