Tình Thâm Không Lối Thoát

Chương 11

05/09/2026 01:40

Tôi có nằm mơ cũng không ngờ tới.

Câu nói mà trước kia tôi luôn nghe thấy từ miệng Lương Thận Chi.

Bây giờ lại được chính miệng tôi nói cho anh nghe.

Đáng lẽ tôi nên từ chối.

Nhưng nếu cái giá của việc từ chối là hàng trăm người mất việc, mất đi chén cơm.

Thì liệu có phải là quá hành động theo cảm tính rồi không?

Cuối cùng, chúng tôi vẫn đạt được thỏa thuận hợp tác rót vốn.

Điều kiện là: Bất kỳ cuộc đàm phán hay gặp gỡ nào giữa hai bên, đều sẽ do ông Giang Dự Dân toàn quyền ra mặt và chịu trách nhiệm.

Về điều này, bố tôi vui vẻ chấp nhận.

Và đưa ra yêu cầu từ nay về sau bát đũa bữa tối sẽ do tôi rửa.

Lúc công ty vượt qua được khủng hoảng, đã là nửa năm sau.

Vừa vặn rơi vào dịp cuối năm.

Công ty tổ chức tiệc tất niên hoành tráng tại sảnh tiệc tầng cao nhất của tòa nhà văn phòng.

Thứ tôi bưng trên tay vốn dĩ là nước hoa quả.

Sau đó chẳng biết sao lại biến thành rư/ợu sâm panh.

Tôi đã một năm rưỡi rồi không đụng đến một giọt rư/ợu nào.

Bây giờ uống một chút chắc chẳng sao đâu nhỉ?

Vừa đưa tay lên, ly rư/ợu còn chưa chạm đến môi.

Đã bị người ta nắm ch/ặt lấy.

"Sức khỏe em không tốt, không được uống rư/ợu."

Lương Thận Chi sa sầm mặt, nghiêm nghị nói.

Tôi xị mặt xuống: "Nhà đầu tư mà còn quản cả chuyện này à? Ra chỗ khác chơi!"

Đưa tay lên định uống tiếp, ly rư/ợu bị Lương Thận Chi gi/ật cúp lấy, uống cạn sạch sành sanh.

Tôi nhìn quanh một vòng, cuối cùng không nỡ nổi cáu giữa bầu không khí vui vẻ này, làm mất hứng của mọi người.

Thế là tôi lại lấy thêm một ly khác trên tháp sâm panh.

Nhưng ly vừa đưa chưa đến môi, lại bị Lương Thận Chi cư/ớp lấy, nốc cạn.

Tôi trừng mắt nhìn anh, tiếp tục lấy.

Lương Thận Chi nhìn tôi, tiếp tục uống.

Cứ thế kẻ lấy người uống, tu ực hết mười mấy ly liền.

Trò này thật sự quá tẻ nhạt, quá ấu trĩ rồi!

Tôi không thể nhịn thêm được nữa, hạ giọng m/ắng: "Lương Thận Chi, anh có b/ệnh thì đi chữa đi, đừng có ở đây lo chuyện bao đồng, tôi có một ông bố là đủ rồi!"

Hai má Lương Thận Chi ửng đỏ vì men say, ánh mắt cũng thay đổi ý vị.

Nhìn tôi chằm chằm, trong sự nghiêm túc pha lẫn vẻ van nài.

Tôi quay lưng đi không thèm nhìn nữa, đột nhiên bị anh kéo tuột cánh tay lôi đi.

17

Dọc đường vùng vẫy mãi, nhưng rồi vẫn bị lôi ra ngoài ban công.

Không còn ai khác ở đây nữa.

Tôi yên tâm c.h.ử.i bới xối xả: "Lương Thận Chi, sao anh cứ bám theo như âm h/ồn bất tán thế hả?!

"Anh gh/ét tôi thì tại sao lại muốn ở bên tôi, tại sao còn giúp tôi, quản tôi làm cái gì? Bây giờ anh còn diễn kịch ở đây làm chi nữa?!"

Thấy anh không đáp lại.

Tôi bèn nhấc cánh tay anh lên, hung hăng c.ắ.n phập một cái.

Cắn đến mức hai má mỏi nhừ mới chịu nhả ra.

Những vì sao lác đác, bầu trời đêm thỉnh thoảng lại bừng sáng vài chùm pháo hoa.

Lương Thận Chi vẫn không hề buông tay.

Chỉ hơi chau mày nhìn tôi, trong đáy mắt thi thoảng phản chiếu ánh sáng của pháo hoa.

Khi xung quanh chìm vào yên lặng.

Tôi nghe thấy Lương Thận Chi trầm giọng nói: "Không gh/ét."

"Anh nói cái gì?"

Anh lặp lại thật khẽ: "Không gh/ét em, cũng không diễn kịch."

Trông hệt như một chú ch.ó khổng lồ đang chịu tủi thân vậy.

Hứ, buồn nôn!

Thế nên tôi lớn giọng bảo: "Có m/a mới tin anh!"

Xoay người toan bỏ đi.

Lại bị Lương Thận Chi ôm chầm lấy từ phía sau.

Anh khẩn thiết nói: "Anh có bằng chứng mà!"

Nói xong, anh buông tôi ra.

R/un r/ẩy luồn tay rút ra một sợi dây chuyền bạc từ trên cổ, bên trên có treo một chiếc nhẫn trơn.

Lương Thận Chi tháo nó xuống.

Đưa chiếc nhẫn lên trước mặt tôi.

Nói: "Đây là chiếc nhẫn anh tự tay làm ở tiệm đồ thủ công vào ngay ngày trước lễ kỷ niệm hai năm yêu nhau.

"Vì muốn tự tay làm để đeo vào tay em vào ngày kỷ niệm. Lại sợ em đi m/ua trước, nên mới lấy cớ bảo không thích nhẫn ở trong nước."

Giọng của Lương Thận Chi ngày một nhỏ dần, dường như rất đ/au đớn: "Không ngờ em lại thực sự chạy đến tận Nam Phi để m/ua.

"Anh đã hối h/ận rất lâu, nhưng lại sợ em nổi gi/ận cáu gắt, nên mãi vẫn không dám lấy ra."

"Hừ..." Tôi cười gằn một tiếng, nói, "Có bịa chuyện thì cũng phiền Lương tổng đây bỏ chút tâm tư vào, loại nhẫn thế này ngoài đường b/án đầy ra."

Lương Thận Chi lắc đầu, đưa nó cho tôi, sốt ruột nói: "Không phải đâu, em nhìn xem, mặt trong của nhẫn có tên viết tắt của hai đứa mình và ngày tháng, là do tự tay anh khắc lên đấy!"

Tôi nhận lấy nó.

Giây tiếp theo liền vung tay, ném thẳng chiếc nhẫn xuống hồ phun nước khổng lồ ở dưới lầu.

"Cho dù ba năm trước kia anh không gh/ét tôi, thì đã sao nào?"

"Lương Thận Chi." Tôi nhìn khuôn mặt nhợt nhạt và đôi mắt hoen đỏ của anh.

Rành rọt nhả từng chữ một: "Bây giờ người gh/ét anh, là tôi."

18

Ba giờ sáng.

Tôi bực tức ngồi bật dậy từ trên giường.

Lương Thận Chi quả thực là một tên khốn kiếp!

Đồ sao chổi hại người!

Gh/ét anh ta muốn c.h.ế.t đi được!

Làm cho đầu óc tôi rối tung rối m/ù.

Trằn trọc trên giường suốt ba tiếng đồng hồ vẫn không sao chợp mắt nổi!

Tôi không nhịn được mà cứ suy nghĩ: Trên nhẫn thực sự có khắc chữ sao?

Thực sự là do anh tự tay làm vào năm đó sao?

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm