Tịch Giản đưa tôi đến dưới chân tòa ký túc xá.

Cậu ấy mở khóa xe.

“Cậu về phòng trước đi, tôi đi đỗ xe đã.”

Tôi ngoan ngoãn gật đầu, vội vã xuống xe.

Tịch Giản gục đầu lên vô lăng nhìn tôi bước vào tòa ký túc xá, khóe môi khẽ nhếch.

“Thật giống một chú thỏ, vừa xinh đẹp lại vừa đáng yêu, khó nhịn thật.”

Tôi không nghe thấy, bước vào tòa nhà, chờ thang máy xuống.

Chưa đợi được thang máy.

Đã bị ai đó bịt miệng lôi tuột vào lối thoát hiểm.

Tim tôi sợ đến mức muốn nhảy ra khỏi lồng ng/ực.

Người phía sau cúi người vùi đầu vào vai và cổ tôi.

Thứ gì đó ươn ướt, mềm mại liên tục chạm vào vành tai tôi.

Cảm giác âm u, ẩm ướt bao trùm.

“Anh ơi, trên người anh toàn là pheromone của kẻ khốn đó, đáng gh/ét thật.”

“Để em giúp anh che đậy nó đi.”

Tôi sợ đến mức không thốt nên lời.

Miệng cũng bị bịt ch/ặt, chỉ có thể phát ra những tiếng “ư ư”.

Kiều Tư dường như lúc này mới sực tỉnh, buông tay ra.

Ngón tay cậu ấy vuốt ve nốt ruồi nơi khóe môi tôi.

Tay kia bẻ đầu tôi, buộc tôi phải nghiêng mặt nhìn thẳng vào cậu ấy.

Biểu cảm tái nhợt, u ám đến mức khó tin.

“Ở đây mùi đậm nhất, hắn hôn anh rồi sao?”

“Thật đáng ch*t.”

Ai đáng ch*t cơ chứ?

Tôi run lẩy bẩy.

Ngón cái của Kiều Tư ấn vào khe môi tôi.

Cậu ấy cúi đầu, ngậm lấy nửa cánh môi của tôi.

Đầu lưỡi cùng ngón tay đùa nghịch với môi tôi, dây dưa hồi lâu.

Mới chịu buông tôi ra với gương mặt âm u.

“Chẳng phải đã có em rồi sao?”

“Tại sao còn để người khác chạm vào anh?”

Tôi làm sao biết được cơ chứ.

Tại sao ai cũng muốn chạm vào tôi vậy!

Tôi còn suy sụp hơn các cậu nhiều!

Tôi tủi thân đến mức hốc mắt nóng bừng.

Kiều Tư sững người, thở dài một tiếng rồi ôm chầm lấy tôi.

“Xin lỗi, em không nên trút gi/ận lên anh.”

“Anh nhỏ bé thế này, lại còn ngoan ngoãn, sao là đối thủ của tên khốn Tịch Giản kia được.”

“Hay là em gi*t hắn đi?”

Cái gì?!

Tôi rùng mình một cái.

“Đừng gi*t người, không được gi*t người…”

Kiều Tư vỗ lưng an ủi tôi.

“Anh sợ à?”

“Vậy em không gi*t nữa.”

“Anh ơi, em sẽ cố gắng ki/ếm tiền, sẽ m/ua xe m/ua nhà tặng anh, anh đừng ngồi xe của người khác nữa được không?”

Thế giới này rốt cuộc bị làm sao vậy.

“Tại sao? Tại sao đột nhiên ai cũng đối xử với tôi như thế?”

Tôi lẩm bẩm một mình.

Kiều Tư dính lấy tôi, hôn lên mí mắt, cánh mũi và khóe miệng tôi.

Lặp đi lặp lại, không chịu buông tay.

“Sao lại tại sao? Chẳng phải chúng ta đã ở bên nhau rồi sao?”

Chẳng lẽ họ đều hiểu lầm lá thư tình là do chính tay tôi viết sao?

Tôi ôm đầu, thực sự sắp suy sụp đến nơi rồi.

“Các cậu… không, là cậu, cậu đã thực sự đọc thư tình chưa?”

Kiều Tư lại hôn lên ngón tay tôi, từ hôn chuyển sang li /ếm.

“Sẽ đọc, nhưng không phải bây giờ.”

“Ý cậu là sao?” Tôi cố rút tay về nhưng thất bại.

Đôi mắt Kiều Tư đen ngòm, nhìn tôi đầy âm hiểm.

“Sợ không nhịn được.”

“Anh sẽ chạy mất.”

Rốt cuộc là không nhịn được cái gì chứ?

Tôi thực sự không biết làm sao để giao tiếp với đám Alpha đỉnh cao này nữa.

Hoàn toàn không cùng một tần số.

“Tùy cậu vậy, tôi mệt rồi, tôi muốn về phòng ngủ.”

Kiều Tư vẫn còn chưa thỏa mãn, áp môi vào môi tôi.

“Được, chúng ta cùng về.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Xoá bỏ Omega

Chương 15
Tôi là thiếu gia thật của một gia tộc hào môn. Năm 19 tuổi, ngày đầu tiên được đón về nhà họ Minh, tôi đã gặp được crush của đời mình. Một Alpha cấp S đẹp đến mức vô lý, đeo vòng khóa cắn bằng kim loại nơi cổ. Tôi hỏi cậu em sinh đôi: “Anh ta là ai?” Minh Thu lạnh nhạt liếc tôi một cái. “Đó là Hạ Tri Tân. Không phải người anh có thể mơ tưởng đến đâu. Anh ấy là…” Tôi lập tức hiểu ra: “Vị hôn phu của thiếu gia giả?” “Dù anh được nhận lại nhà họ Minh, hôn ước giữa cậu ta và Minh Đông vẫn sẽ tiếp tục.” “Ý em là bảo tôi đừng mơ tới thứ không thuộc về mình?” Gương mặt lạnh lùng của Minh Thu khựng lại. Tôi bật cười nhạt. Bởi đám bình luận nổi trên đầu vẫn nói thế mà.
54.15 K
5 Tình cổ bị lỗi Chương 11
12 Tâm duyệt sư tôn Chương 24

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Nhân viên văn phòng A và người vợ hiền thục E

Chương 7
Tôi là một gã alpha làm công ăn lương. Độc ác, u ám và mang tư tưởng nam quyền cực đoan. Trái ngược hoàn toàn với tôi chính là người vợ beta của mình. Cậu ấy xinh đẹp, dịu dàng và hiền thục nết na. Bất cứ ai từng gặp chúng tôi đều nói rằng, nếu vợ tôi không phải là beta, tôi tuyệt đối không xứng với cậu ấy. Chính vì vậy, tôi thường xuyên lấy thân phận beta của cậu ấy ra để thao túng tâm lý: "Tốt nhất cậu đừng có mơ đến chuyện ly hôn, nhìn lại bản thân mình xem, ngoài tôi ra thì bên ngoài còn alpha nào thèm muốn cậu nữa?" Người vợ cao hơn tôi nửa cái đầu ấy chỉ ngoan ngoãn vâng lời. Thế nhưng về sau, tôi lại chủ động đề nghị ly hôn. Người vợ vốn luôn phục tùng ấy, chẳng màng đến sự phản kháng của tôi, dùng dây xích quấn chặt lấy cổ chân tôi. Cậu ấy cắn vào tuyến thể non nớt của tôi, đánh dấu kết nút. Cậu ấy nâng khuôn mặt thất thần của tôi lên đầy yêu chiều: "Chồng à, anh nhìn lại mình bây giờ xem. Ngoài em ra, bên ngoài làm gì còn con chó nào nghe lời anh hơn em nữa chứ?"
ABO
Boys Love
Đam Mỹ
4
Kẻ khác Chương 13