Bên nhau tới già

Chương 6

30/08/2024 21:33

14.

Phải mất năm ngày, chúng ta mới đến được Giang Nam.

Xe ngựa đi một lúc rồi dừng một lúc, dưới tàng cây, bên suối, trong miếu, cổ đ/ộc của A Vô nói phát tác là phát tác liền.

Quần áo trên người ta chưa từng được mặc chỉnh tề.

Lúc mẫu thân mất, ta không khóc, lúc ở vương phủ bị đám ăn chơi trác táng b/ắt n/ạt, ta không khóc.

Không ngờ giờ ta lại bị tiểu người c/âm mà mình nhặt được làm cho khóc!

Nếu cứ tiếp tục như vậy, ta sẽ ch*t mất.

Bởi vậy vừa mới vào thành, mông ngựa như sắp bị ta quất cho ra lửa, ta chỉ h/ận không thể trả A Vô lại ngay cho Quán Oanh Yến.

Bảy năm trôi qua, người tiếp khách trước cửa Quán Oanh Yến đã không còn là người ta quen biết.

Tú bà bôi son trát phấn dày đặc cười khúc khích đi tới: “Ôi! Tiểu thư, công tử tuấn tú quá, đến đây m/ua một đêm vui say sao? Vậy hai người tới đúng chỗ rồi, hoa khôi của quán bọn ta, chính là người biết chơi nhất Giang Nam này…”

“Khụ khụ!”

Ta ngắt lời bà ta, móc lệnh bài thông hành kia ra.

Tú bà thấy vậy, vẻ mặt mờ mịt.

Bà ta không chỉ không nhận ra lệnh bài đó, mà còn nói là chưa từng gặp A Vô.

“Hắn không phải là tiểu quan của quán các ngươi sao?” Ta hỏi.

Tú bà tưởng ta đang nói đùa, mừng rỡ phe phẩy khăn tay: “Công tử tuấn tú bậc này, nếu muốn tới quán nhà ta làm tiểu quan thì cũng không phải là không thể.”

Ta nhìn về phía A Vô, hắn cũng chớp chớp mắt nhìn ta.

“…”

Ta quyết định tìm đại đương gia của bọn họ: "Hồng nương đâu?”

“Thật sự không khéo rồi, đương gia ra ngoài có việc, phải muộn muộn một chút mới về tới.”

Tú bà đề nghị: “Không thì lát nữa hai vị hãy quay lại, đúng lúc ở ngoại ô thành có hội chùa, náo nhiệt lắm, hai người có thể tới đó thả đèn Khổng Minh, xin phù nhân duyên gì đó.”

Vì thế, bọn ta lại đi ra khỏi thành.

Quả thực Giang Nam ấm áp hơn Kinh thành, người b/án hàng rong ven đường thét to không ngừng, khói lửa nồng đậm.

Nhiều người nên sợ đi lạc, A Vô nắm lấy tay ta, mười ngón tay siết ch/ặt.

Lòng bàn tay nóng như cái lò th/iêu, ta lại nghĩ tới chuyện đó, lặng lẽ đỏ vành tai.

Ta khụ một tiếng, tìm vội một lời để nói: "Đây là lần đầu tiên ta đi hội chùa.”

A Vô cười dịu dàng, tỏ vẻ hắn cũng vậy.

Con ngươi của hắn được đèn lồng treo trên cao chiếu rọi, ánh sáng trong mắt lấp lánh, nhu tình như nước.

Bỗng dưng ta nảy sinh một ý nghĩ kỳ quái.

Nếu mẫu thân ta còn sống, cha ruột ta không phải là Quý Quân Hạc.

Nếu ta là con gái của gia đình bình thường, tuy A Vô bị c/âm, nhưng lại không phải là tiểu quan b/án rẻ nụ cười.

Vậy chúng ta có thể gặp nhau, yêu nhau một cách bình thường, liệu có thể có một gia đình bình phàm nhưng hạnh phúc hay không?

Ngẩng đầu nhìn sườn mặt của A Vô, lần đầu tiên ta cảm thấy hiện thực này tà/n nh/ẫn như thế.

Người sống một đời, không có nếu như.

Nơi đặt đèn Khổng Minh có rất nhiều người.

Bọn ta vất vả lắm mới m/ua được hai cái đèn lồng, ta cầm bút, không biết nên viết cái gì.

Ta hy vọng h/ồn phách của mẫu thân an bình, hy vọng cổ đ/ộc của A Vô sớm ngày giải hết, hy vọng Quý Quân Hạc không được ch*t tử tế.

Chậc, ta cũng tham lam thật đó.

Ta cười tự giễu, quay đầu, phát hiện A Vô đã viết xong ngọn đèn trong tay.

Mới vừa rồi, ta ước hẹn ba nguyện vọng, duy chỉ quên mất bản thân mình.

A Vô thì ngược lại với ta.

Trên ngọn đèn Khổng Minh, chữ Khải cứng cáp hữu lực, từng chữ trên đó đều nói về ta.

-- “Nguyện A Nguyệt của ta tâm tưởng sự thành, cuộc đời này mỹ mãn.”v

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Đóng Vai Mẹ Thiếu Gia, Tôi Kiếm Đậm Một Trăm Triệu

Chương 8
Tôi là một coser bán thời gian. Đột nhiên hộp thư nhận được một lời ủy thác, đối phương vừa mở lời đã hỏi tôi có nhận vai cos mẹ không, thù lao một trăm triệu. Tôi cứ tưởng lại là tên thần kinh nào đó trong giới ngầm muốn tôi quất roi vào người hắn, chắc ăn cơm hộp giá rẻ nhiều quá nên mới chém gió cho tôi một trăm triệu, sao hắn không bay lên trời luôn đi? Tôi đảo mắt, vừa chuẩn bị chửi cho một trận, một loạt bình luận bỗng lướt qua trước mắt. [Hóa ra trên đời thật sự có kẻ ngốc có thù với tiền, Thần Tài đến tận cửa rồi mà còn đuổi người ta ra ngoài cơ đấy?] [Coser này chắc chắn rằng không biết đối phương thật sự là thiếu gia nhà họ Lục sở hữu máy bay tư nhân đâu nhỉ, bình thường cậu ấy tiện tay thưởng lì xì cho người giúp việc cũng vài trăm ngàn tệ, cô ấy mà nhận công việc này thì mấy kiếp sau cũng không cần lo lắng chuyện tiền bạc đâu.] [Thiếu gia vất vả lắm mới tìm được một người giống người mẹ đã khuất của mình, cậu ấy chuẩn bị phí ủy thác một trăm triệu, do dự rất lâu mới dám gửi tin nhắn riêng, vậy mà còn bị từ chối, thật đáng thương.] [Không sao đâu cục cưng, cô ta không nhận thì dì nhận, đưa tiền cho dì có được không? Dì không tham lam, lấy một nửa là được rồi.] Đọc xong bình luận, tôi quyết định ngay lập tức. Nhận chứ, nhận ngay vai cos mẹ này.
Chữa Lành
Gia Đình
Hài hước
0
Nhà thiết kế trò chơi quái đàm Chương 53: Hình phòng
Ngạ Mộng Sử Đồ Chương 40: Diễn tập