Phương thuốc đoạt mạng

Chương 13

08/06/2024 09:00

Pháp y không lên tiếng phản đối.

Điếu th/uốc đó đã được châm.

Cảnh sát nhả ra một hơi khói trắng: “Vô lý, mẹ của Phùng Đồng thật sự là tội phạm gi*t người, bà ấy không đến một mét sáu, trông g/ầy yếu như vậy, cậu dám tin bà ấy từng gi*t ba người vào 18 năm trước không.”

Ông ấy tiếp tục nói.

“Trước khi bà ấy gả cho Phùng Nguyên, từng hứa hôn với một người. 18 năm trước, bà ấy và người cùng thôn ra ngoài làm công, bị b/ắt c/óc b/án đến thôn làng trong núi, gả cho một tên què, còn thường xuyên đá/nh bà ấy. Bà ấy cũng tà/n nh/ẫn, không chạy trốn, còn giả vờ mang th/ai, nhân lúc bọn chúng buông lỏng cảnh giác, đã bỏ một túi th/uốc chuột vào trong nồi, khiến ba người nhà đó ch*t sạch. Sau đó mới chạy trốn.”

“Ra lệnh truy nã nhưng mãi không bắt được. Bà ấy đã trốn bặt hai năm không dám về nhà, sau này chuyển tới thôn này. Một cô gái vùng khác như bà ấy, lại bị nhắm đến, lại bị một bà mai mối lòng dạ x/ấu xa làm mối cho tên t/âm th/ần trong thôn.”

“À, tiên cô kia, trước kia là bà mối.”

“B/ệnh đi/ên của Nhị Trụ Tử là do bị người ta ứ/c hi*p mà thành, vốn dĩ vấn đề không lớn, bà ta mèo m/ù vớ phải cá rán mà hù dọa ông ấy. Sau đó lại lại tìm vợ cho ông ấy, Nhị Trụ Tử căn bản không phải chữa khỏi do phương th/uốc nào hết, là ông ấy đã cưới được một người vợ tài giỏi, giúp ông ta không phải chịu ứ/c hi*p nữa, sống cuộc sống của người bình thường, ông ấy mới dần trở nên tự tin.”

“Đáng tiếc là, nếu như người vợ này không bị bắt đi, thì gia đình này cũng không tan đàn x/ẻ nghé.”

Một khoảng không im lặng, pháp y tiếp lời: “Cậu cảm thấy, gi*t người không phạm pháp?”

Cảnh sát hắng giọng: “Không được chụp mũ à nha. Người bà ấy gi*t, đó là tội phạm buôn b/án phụ nữ, vả lại phía sau bọn họ không biết còn có bao nhiêu mánh khóe đâu, những năm qua đã hại bao nhiêu người. Này thật chất là trừ hại cho dân, nếu không sao có thể chỉ bị nh/ốt hai năm mà đã được thả ra chứ.”

“Cậu nói nhiều như vậy, rốt cuộc là muốn nói điều gì.”

“Tôi cảm thấy, mẹ Phùng Đồng không thể gi*t con gái mình.”

Pháp y ngẩng đầu lên: “Đúng rồi, em trai của người ch*t Phùng Thanh, phương th/uốc dân gian cậu bé luôn dùng, đã có kết quả xét nghiệm bột th* th/ể kia rồi, là th!t lợn.”

“Gì cơ?”

“Không phải th!t của Phùng Đồng, chỉ là th!t lợn bình thường xay thành bột.”

“Ý của cậu là...”

“Nói cách khác, mẹ của người ch*t, từ đầu đến cuối đều không tin phương th/uốc dân gian này.”

Nhưng bà ta vẫn muốn gánh cái danh này, đó chỉ một nguyên nhân duy nhất... muốn làm lớn chuyện này.

“Cậu đi đâu đấy?”

“Nguyên nhân ch*t là rơi từ trên cao xuống, thôn này nhỏ như vậy, ngoại trừ tòa giảng dạy thì chỉ có một nhà có tầng...”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Tân thủ gặp gỡ trùm Mị ma thượng đẳng

Chương 7
Tôi là quản trị viên của phó bản kinh dị, vậy mà lại bị một con boss kinh dị nhát gan bám lấy. Không một chút báo trước, cậu ta lao vào lòng tôi, ôm chặt lấy tôi không chịu buông. Người trong lòng cúi đầu vẻ ngoan ngoãn, trông hoàn toàn giống như một thiếu niên không có chút sức sát thương nào. Tôi nhìn cậu ta, đại não hơi đình trệ. Bởi vì trong ký ức của tôi, không có bất kỳ boss của phó bản nào lại đột nhiên lao ra ôm lấy người chơi. Có lẽ thấy tôi không bài xích, cậu ta ôm càng chặt hơn. "Tôi tên là Dư Triệt, tôi là một con quái vật tốt, có thể đừng giết tôi không?" Người trong lòng ngẩng mặt lên, một đôi mắt ướt át nhìn thẳng vào tôi. Đôi môi nhạt màu đóng mở, phát ra hai âm tiết mơ hồ mềm mại. "Ông xã." Dư Triệt tràn đầy mong đợi nhìn phản ứng của đối phương. Giây tiếp theo, tiếng va chạm kim loại giòn giã vang lên bên tai. Chiếc còng tay màu bạc đã khóa chặt lấy cổ tay Dư Triệt. Dư Triệt: "?"
Hiện đại
Vô Hạn Lưu
Boys Love
0
Shipper Kinh Dị Chương 8