Nơi tôi thực tập rất gần nhà Tiêu Thời Tự, trước đây để tiện lợi, hầu như tôi đều ở lại nhà cậu ta.
Giờ phút chốc không thể dọn hết đồ đạc, tôi chỉ đành chọn lọc mang theo vài bộ quần áo và giấy tờ quan trọng.
Cậu ta tựa vào cửa nhìn tôi, gương mặt đầy vẻ khó chịu:
“Sao phải dọn đi? Ở đây chẳng phải rất tiện sao?”
Tôi chẳng thèm đoái hoài đến cậu ta.
Đương nhiên là phải dọn đi rồi, nếu không cứ ở cùng nhau cả ngày, biết đâu có ngày lại xảy ra chuyện ngoài ý muốn.
Tên này trên giường chẳng khác nào cầm thú, tôi tuyệt đối không muốn để xảy ra chuyện như tối qua lần thứ hai!
Tôi và Tiêu Thời Tự lớn lên cùng nhau từ nhỏ, coi như là thanh mai trúc mã, mối qu/an h/ệ giữa hai gia đình cũng rất tốt.
Từ lúc quen biết cậu ta, tôi luôn bị cậu ta lấn lướt, ngay cả cô gái tôi thích, sau khi nhìn thấy cậu ta cũng gửi cho tôi một tấm thẻ người tốt.
Tôi coi cậu ta là đối thủ không đội trời chung, thề sẽ đấu tranh với cậu ta đến cùng.
Nếu quay lại hai ngày trước, tôi hoàn toàn không thể tưởng tượng nổi mình sẽ lên giường với cậu ta.
Nhưng chuyện đã rồi, cậu ta không nhớ, thì vẫn còn đường c/ứu vãn.
Tôi xách hành lý đã thu dọn xong, ngay cả một ánh nhìn cũng không muốn bố thí cho cậu ta, cứ thế quay đầu rời đi không một chút do dự.
Cậu ta tỏ ra im lặng một cách khác thường, nếu là ngày thường, chắc chắn cậu ta sẽ tìm đủ mọi cách để ngăn cản tôi.
Nhưng tôi thực sự không còn sức lực để suy nghĩ nhiều về sự bất thường của cậu ta nữa.