Thế nhưng, khi định hạ miệng thật, ta lại không nỡ. Trong đầu ta cứ hiện lên từng chút từng chút những ngày tháng chung sống cùng Tạ Trác suốt nửa năm qua. Mấy con gà này, ngoài hài nhi ra, chính là mối ràng buộc duy nhất giữa ta và hắn.
Ta ôm đám gà vào lòng, l.i.ế.m từ đầu đến chân chúng rồi lưu luyến đặt lại vào ổ. Ta trở thành con hồ ly đầu tiên trong lịch sử Thanh Khâu biết nuôi gà, công việc hằng ngày ngoài chăm con thì chính là đề phòng đám hồ ly khác tới tr/ộm gà.
Thanh Đàm nhìn đám gà được nuôi b/éo mầm mà chảy nước miếng, quay đầu hỏi ta: "Tiên giới phái người tới Thanh Khâu khảo sát, đệ biết là ai không?"
"Chính là Tạ Trác đó."
Bàn tay đang cho gà ăn của ta khựng lại, sắc mặt không đổi: "Bao giờ thì tới?"
"Một tháng nữa."
7.
Phàm là người hay hồ ly, điểm chung đều có tính hiếu kỳ. Tạ Trác còn chưa tới nơi, nhưng tin tức về hắn đã lan truyền khắp chốn Thanh Khâu. Dẫu ta chẳng có ý thăm dò, nhưng tin tức vẫn cứ nườm nượp lọt vào tai.
Bạch Điện vừa nghịch đôi sừng rồng của Thanh Nhạc Nhạc vừa quay sang nhìn ta: "Nghe nói vị Tiên quân tới khảo sát đó cũng là giống rồng, hai người có quen nhau không?"
Ta thản nhiên nói dối: "Không quen."
Bạch Điện vỗ ng/ực, thở phào nhẹ nhõm: "Không quen là tốt rồi, chẳng biết kẻ nào lại t.h.ả.m thương đến thế, sắp bị g.i.ế.c thê chứng đạo rồi..."
"Ngươi nói cái gì? G.i.ế.c thê chứng đạo?" Ta ngẩng đầu c/ắt ngang lời Bạch Điện.
Bạch Điện vẫy vẫy cái đuôi lớn nhìn ta: "Ngươi không biết sao? Cả Thanh Khâu đều đang bàn tán xôn xao kìa. Tạ Trác trước kia từng lịch tình kiếp ở nhân gian nhưng hình như đã thất bại. Nghe đâu vẫn còn cơ hội c/ứu vãn, chỉ cần tìm ra đối tượng tình kiếp năm xưa, g.i.ế.c đi để chứng đạo thì có thể viên mãn thăng cấp Kim Tiên."
G.i.ế.c vợ chứng đạo? Tạ Trác muốn g.i.ế.c ta sao?
Trái tim ta như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt, đ/au đớn đến nghẹt thở. Nhìn Thanh Nhạc Nhạc đang mọc sừng rồng, dáng vẻ đáng yêu mềm mại đang nghịch châu báu, ý nghĩ trong lòng ta tức khắc trở nên kiên định.
Ta không thể c.h.ế.t, ta còn có con.
Dòng mật ngữ trên không trung đi/ên cuồ/ng cuộn trào:【Vù vù~! Tiết mục cố định của Vô Tình Đạo: g.i.ế.c thê chứng đạo đã lên sóng.】
【Dựa trên kinh nghiệm đọc ngàn cuốn tiểu thuyết của tôi, Tạ Trác chỉ có hai con đường. Một là truyện sủng ngọt, căn bản không nỡ xuống tay với vợ. Hai là g.i.ế.c vợ xong hối h/ận hóa m/a, rồi tìm cách hồi sinh vợ - chính là thể loại 'truy thê hỏa táng tràng' ngược luyến tàn tâm.】
Ta không biết giữa ta và Tạ Trác là sủng ngọt hay là "hỏa táng tràng", nhưng ta không dám đ.á.n.h cược. Thế là, trước khi Tạ Trác đến, ta đã ôm con cùng đám gà b/éo âm thầm rời đi.
Ngày đầu tiên rời đi, Thanh Nhạc Nhạc rất vui, cái gì cũng thấy mới lạ. Ngày thứ mười, nó bắt đầu không chịu, khóc lóc đòi về nhà. Ngày thứ ba mươi, Thanh Nhạc Nhạc chạy lạc mất. Nhận ra hướng nó chạy về chính là Thanh Khâu, ta tức gi/ận đ/á một cái vào hòn đ/á dưới đất.
Đúng là đứa con nghịch ngợm!
Ta hít sâu một hơi, nén cơn gi/ận, thầm an ủi mình: "Con mình sinh, con mình sinh, không được đ/á/nh..." Rồi ta túm lấy con gà b/éo, vội vã đuổi theo về phía Thanh Khâu.
8.
Quả nhiên Thanh Nhạc Nhạc đã chạy về Thanh Khâu. Men theo hơi thở còn sót lại, ta mò tới tận bên ngoài sân viện của mình. Ta thận trọng leo lên tường rào, chỉ dám thò đôi mắt ra nhìn.
Thanh Nhạc Nhạc đang được Tạ Trác ôm trong lòng. Một lớn một nhỏ đều có đôi sừng rồng trắng muốt giống hệt nhau. Ánh nắng chan hòa phủ lên hai cha con, đẹp đẽ như một bức họa đồ.
Tạ Trác rũ hàng mi dài, cẩn thận chạm vào sừng rồng của Thanh Nhạc Nhạc: "Lần sau đừng chạy lo/ạn nữa, cha con sẽ lo lắng đấy. Còn phụ thân khác của con... là người thế nào?"
"Không phải người, là hồ ly ạ!" Thanh Nhạc Nhạc dõng dạc nói, "Là con hồ ly đẹp nhất thiên hạ, lông xù xù, mềm mềm nữa."
Thấy cảnh tượng hài hòa này, ta thở phào, định bụng lặng lẽ rút lui. Ngay lúc đó, con gà b/éo phía sau bỗng bay vọt lên đậu ngay trên đầu ta.
Tức thì, cả Tạ Trác và Thanh Nhạc Nhạc đều đồng loạt nhìn về phía này.
"Cha!"
Ta đứng sững trên tường, tiến không được mà lùi cũng chẳng xong. Con gà b/éo trên đầu vẫn đang vỗ cánh phành phạch.
Thanh Nhạc Nhạc đã thoát khỏi vòng tay Tạ Trác, bốn cái chân ngắn chạy thoăn thoắt, lao thẳng vào lòng ta.
Ta bị tông mạnh đến mức ngả ra sau, suýt chút nữa ngã lộn xuống tường. Một bàn tay vững chãi kịp thời đỡ lấy eo ta, kéo ta vào một vòng n.g.ự.c ấm áp. Ta quay đầu, chạm phải gương mặt Tạ Trác ngay trong gang tấc.
Mày mắt hắn vẫn thanh lãnh tinh tế như xưa, nhưng nơi đáy mắt lại ẩn hiện ý xuân nồng đượm. Hắn nhìn ta trân trân, hồi lâu vẫn chưa tỉnh táo lại. Qua một lúc, hắn khẽ động đậy, tự nhiên mà đặt đầu lên vai ta: "Thanh Dĩ."
Toàn thân ta cứng đờ, đầu óc rối rắm như tơ vò, chẳng biết phải phản ứng ra sao. Hắn định g.i.ế.c ta sao? Nghĩ đến "g.i.ế.c thê chứng đạo", trong cơn hoảng lo/ạn, ta dùng hết sức bình sinh đẩy hắn ra, hóa thành nguyên hình bỏ chạy thục mạng.
Tạ Trác không kịp đề phòng bị đẩy ra xa, sắc mặt tức khắc trắng bệch, vành mắt đỏ hoe.
Thanh Nhạc Nhạc ngơ ngác, rồi nhận ra liền gọi với theo đầy cấp thiết: "Cha ơi!"
Trái tim ta đ/au nhói, bước chân chạy chậm lại, nhưng nghĩ rằng Tạ Trác sẽ không làm hại nó, ta lại tăng tốc. Thanh Nhạc Nhạc cuống đến mức nước mắt lưng tròng, gi/ật gấu áo Tạ Trác: "Phụ thân mau đuổi theo đi! Con muốn cha!"