Ác Giả Ác Báo

Chương 11

07/02/2026 11:12

Tôi bị đưa khỏi sao Thạch Phong, biệt giam một mình trên một hành tinh nhỏ hẻo lánh tên là Thần Mang.

Sau khi cuộc thẩm vấn kết thúc, tôi không còn gặp lại Cố Chuẩn nữa.

Nửa năm sau, Nguyên soái Liên bang Cố Phong đặt chân lên hành tinh nhỏ bé này.

Ông ấy hùng hổ xông vào, nhìn thấy tôi liền rút sú/ng.

"Lâm Du."

"Ông đây b/ắn ch*t mày!"

Tôi nhìn chằm chằm họng sú/ng của ông ấy, không động đậy.

Vị Nguyên soái đã qua tuổi ngũ tuần này trừng mắt, lồng ng/ực phập phồng vài cái, bất ngờ b/ắn vài phát lên trần nhà, nói với vệ binh phía sau: "Trói cái thứ này lại cho ông!"

Tại biệt thự lưng chừng núi ở ngoại ô thành phố Trung tâm, Cố Chuẩn được nuôi dưỡng ở đây.

Hắn nằm yên tĩnh trên giường, trên người cắm vô số loại ống không rõ tên.

Mấy vị bác sĩ đang bận rộn bên cạnh hắn.

Tôi đứng trước cửa kính, ngẩn ngơ hỏi: "Hắn bị sao vậy?"

Cố Phong nhíu ch/ặt mày: "Thế lực đen ở khu Nam bị nó dọn sạch sành sanh rồi. Thằng nhóc này làm việc tà/n nh/ẫn quá, không chừa đường lui, gi*t ch*t Trang Vinh, bị đám chó đi/ên kia trả th/ù đi/ên cuồ/ng."

"Lúc được khiêng về, trên người bị b/ắn hơn hai mươi lỗ thủng, người sắp đ/ứt hơi mẹ nó rồi."

Cố Phong nhếch mép: "Lâm Du, mày chỉ cần đưa cho nó một cái tin giả thôi, thì giờ này e là nó đến tro cũng chẳng còn."

"Cả Liên bang lẫn xã hội đen, nó đắc tội hết rồi."

"Tao còn tưởng nó đang kiên trì với chính nghĩa của quân nhân."

Cố Phong ném cho tôi một xấp tài liệu: "Hóa ra là trút gi/ận cho tình nhân của nó."

Trên tài liệu ghi lại tất cả thông tin từ lúc tôi bị b/án đi năm 8 tuổi, cho đến lúc tôi vào tù năm 28 tuổi.

Rất nhiều cái tên được khoanh tròn, đều là những kẻ tôi muốn gi*t.

Trên tên những kẻ đó đều bị gạch chéo đỏ, màu mực cũ mới khác nhau, dấu gạch chéo trên tên Trang Vinh là mới nhất, bên cạnh còn có vết m/áu. Cố Phong chỉ vào một mốc thời gian nói: "Ba năm trước, Trang Vinh đã bắt đầu điều tra mày rồi, mày mà không vào tù, không quá nửa năm sẽ ch*t bờ ch*t bụi."

"Cố Chuẩn cuống cuồ/ng tống mày vào tù, rồi cắm đầu xin điều đến Thạch Phong, cái chỗ Thạch Phong đó là nơi tốt lành gì sao? Bỏ mặc tiền đồ xán lạn không cần, cứ chui đầu vào cái nơi chim không thèm ỉa đó."

Nói đến đây, ý tứ đã quá rõ ràng rồi.

"Lâm Du, tao chỉ có mỗi đứa con trai này. Mày hại nó ra nông nỗi này, lẽ ra tao nên gi*t mày..."

Tình trạng Cố Chuẩn có vẻ đã ổn định hơn một chút, các bác sĩ lần lượt đi ra.

Cố Phong ngừng lời, bảo: "Vào thăm nó đi."

"Chăm sóc nó cho tốt vào."

"Nó sống thì mày sống, nó ch*t thì mày cũng ch*t."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm