Từ sau hôm đó, tôi bắt đầu tự hànhz hạz bản thân bằng đủ loại suy nghĩ lung tung.
Rõ ràng Tạ Trình vẫn đối xử với tôi rất tốt.
Vẫn để tôi tự do ra vào nhà anh.
Vẫn nhớ tôi thích ăn gì, gh/ét gì.
Thậm chí có hôm trời lạnh, anh còn cau mày kéo cổ áo tôi lên vì sợ tôi bị cảm.
Nhưng càng như vậy, tôi lại càng để ý đến người kia hơn.
Cái người nhắn tin cho anh với giọng điệu thân thiết ấy.
Tôi bắt đầu vô thức nhìn điện thoại anh nhiều hơn. Có đôi khi đang nói chuyện với tôi, tin nhắn kia gửi tới là ánh mắt Tạ Trình sẽ dịu xuống đôi chút.
Chỉ một chút thôi cũng đủ khiến lòng tôi khó chịu cả ngày.
Tối hôm đó, tôi lại sang nhà anh như thường lệ.
Tạ Trình đang ngồi sửa đồ bên bàn, ánh đèn vàng nhạt phủ lên gương mặt nghiêng của anh khiến không khí trong căn phòng nhỏ yên bình đến lạ.
Tôi ngồi trên giường nhìn anh rất lâu.
Cuối cùng vẫn không nhịn được mà mở miệng:
“…Bức ảnh người con trai năm đó.”
Động tác của Tạ Trình khựng lại.
Tôi siết ch/ặt ngón tay rồi cố tỏ ra bình thản hỏi tiếp:
“Có phải là người nhắn tin với anh không?”
Không khí yên lặng vài giây.
Sau đó Tạ Trình chậm rãi quay đầu nhìn tôi.
Ánh mắt anh mang theo chút ngạc nhiên rất rõ ràng.
“…Em gh/en à?”
Tai tôi lập tức nóng bừng lên.
“Không có!” Tôi gần như phản bác ngay lập tức: “Em chỉ hỏi thôi.”
Khóe môi Tạ Trình khẽ cong lên rất nhẹ.
Là kiểu cười cố nhịn nhưng vẫn bị tôi phát hiện.
“Đúng là cậu ấy.” Anh cuối cùng cũng chịu trả lời: “Nhưng em nghĩ nhiều rồi.”
Tôi lập tức ngẩng đầu nhìn anh.
“Tụi anh quen nhau từ hồi còn đi làm thêm.” Tạ Trình đặt món đồ trong tay xuống rồi thấp giọng giải thích: “Cậu ấy là trai thẳng.”
“…Hả?”
“Sắp cưới vợ luôn rồi.”
Tôi ngẩn người vài giây.
Trong đầu bỗng hiện lên hình ảnh bản thân mấy ngày nay âm thầm gh/en t/uông đủ kiểu, còn tự dằn vặt vì chẳng có danh phận gì.
…Đột nhiên thấy mình ng/u thật sự.
Tạ Trình nhìn vẻ mặt tôi lúc này thì bật cười thành tiếng.
“Giờ yên tâm chưa?”
Tôi ho nhẹ một tiếng rồi quay mặt đi chỗ khác, cố che giấu khóe môi đang muốn cong lên.
“Em vốn đâu có để ý.”
“Ừm.” Giọng anh mang theo ý cười rất rõ: “Không để ý.”
Tâm trạng khó chịu đ/è nặng mấy hôm nay cuối cùng cũng dịu xuống.
Tôi đứng dậy chuẩn bị về nhà thì bỗng nhớ ra gì đó, lập tức quay đầu nhìn anh.
“À đúng rồi.”
“Hửm?”
Tôi chống tay lên bàn, nghiêng người tới gần anh hơn một chút rồi cười:
“Cho em một nụ hôn tạm biệt đi.”
Không khí trong phòng lập tức im lặng.
Tạ Trình nhìn tôi vài giây.
Ánh mắt anh rõ ràng thoáng d.a.o động, nhưng cuối cùng người nọ chỉ bất lực thở dài rồi đưa tay xoa đầu tôi như dỗ trẻ con.
“Không còn điều ước nữa đâu.”
Nụ cười trên môi tôi hơi khựng lại.
Tạ Trình vẫn xoa đầu tôi rất nhẹ nhàng, động tác dịu dàng đến mức khiến người ta lưu luyến. Nhưng chính vì vậy… tôi lại càng cảm thấy hụt hẫng hơn.
Tôi im lặng nhìn anh vài giây rồi mới miễn cưỡng “ừm” một tiếng.
Lúc xoay người rời khỏi căn phòng ấy, trong lòng tôi bỗng xuất hiện một suy nghĩ khó chịu đến mức không thể phớt lờ.
…Chẳng lẽ từ đầu đến cuối, tất cả đều chỉ là tôi tự mình đa tình sao?