Người ấy là ai, chẳng cần nói cũng rõ.

Tôi cứng đờ nhận lấy bộ vest, về đến nhà ngồi thừ trên sofa cả buổi, ngón tay vô thức miết qua ve áo đã mấy lượt. Đưa tay lên mũi ngửi, mùi hương xộc thẳng vào mũi.

Tôi đã ngửi thấy mùi này chỗ Lục Du. Ngọt ngào, quyến rũ, tựa rư/ợu anh đào. Khác hẳn Beta, dù có xịt bao nhiêu nước hoa đắt tiền cũng không che được bản chất vô vị, nhạt nhẽo.

Tôi bật cười chua chát. Từ năm nhất biết rõ cốt truyện, tôi đã ch/ôn ch/ặt tình cảm với Bùi Doãn Thanh, không dám vượt giới hạn.

Tưởng có thể kiên cường đến ngày anh hạnh phúc. Vậy mà giờ đây, chỉ một chiếc áo khoác, một mùi hương, đã khiến tôi tan nát hết cả.

Ánh mắt tôi vô h/ồn nhìn vào khoảng không, đến khi chuông điện thoại réo mới gi/ật mình tỉnh táo.

"Về đến nhà rồi?" Giọng Bùi Doãn Thanh.

Tôi cắn môi: "Bùi tổng còn việc gì nữa ạ? Tôi quay lại công ty ngay."

Giọng anh nhẹ nhàng cười khẽ: "Không sao."

"Gọi cho em để nói, cuối tuần đàm phán dự án khu nghỉ dưỡng với tập đoàn họ Vũ để Lục Du đi cùng là được. Em nghỉ ngơi đi."

Lòng dạ chợt trống rỗng. Tôi chớp đôi mắt cay xè, khẽ đáp: "Vâng, Bùi tổng."

Tiếng tút tút dài vang lên, tôi tắt màn hình, quăng phắt chiếc vest vào thùng rác.

Có lẽ thật sự đã đến lúc rời đi.

Dự đoán ấy nhanh chóng thành hiện thực.

Bùi Doãn Thanh kéo Lục Du vào nhóm làm việc văn phòng tổng giám đốc: "@all nhanh chóng bàn giao tài liệu dự án khu nghỉ dưỡng cho Lục Du."

Ngón tay tôi lơ lửng trên bàn phím mãi, cuối cùng chỉ gõ được một chữ "Vâng".

Chưa kịp sắp xếp tài liệu, đồng nghiệp Tiểu Từ đã nhắn tin: [Anh Linh ơi, Bùi tổng ý gì thế? Dự án này không phải anh theo từ đầu sao? Sao đột nhiên giao hết cho trợ lý Lục?]

[Hắn mới vào, thành quả cuối cùng tính cho ai? Gi*t lừa sau khi xay xong cũng không tệ thế này!]

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Hóa Ra Vẫn Là Em

Chương 21
Sau khi ly hôn, tôi quyết định đi du lịch một chuyến để giải khuây. Không ngờ rằng chủ nhà nghỉ lại chính là cậu em trai từng bị tôi l ừa sạch tiền khi chơi bài ngày xưa. “Chồng chị không đi cùng à?” Cậu ta vừa kẹp đ iếu th uốc giữa hai ngón tay và vừa hỏi tôi. “Chồng tôi có ‘tiểu tam’ nên đá tôi ra khỏi nhà rồi.” Tôi lập tức nhập vai, ánh mắt liền trở nên ngấn nước và cố nặn ra vài giọt lệ cho thêm phần bi thảm. Cậu ta cười khẩy một cái, rồi lên tiếng với giọng đầy mỉa mai: “Giống hệt cảnh ngộ của tôi ngày xưa, chỉ tiếc là tôi sẽ không bao giờ bị chị l ừa thêm lần nào nữa đâu.” Thế nhưng, ngay tối hôm đó, cậu chủ nhà nghỉ với đôi mắt đỏ hoe lại đè tôi xuống giường và còn lên tiếng với giọng khản đặc: “Chị ơi, ly hôn với gã đó đi, để em làm chồng chị, nhé?” Nghe được câu ấy, khuôn mặt gã chồng cũ của tôi ở đầu dây bên kia lập tức trở nên xanh mét.
Gương Vỡ Lại Lành
Hài hước
Hiện đại
0