Sáng hôm sau lúc mười giờ, khi tôi vừa kéo cửa cuốn lên được một nửa đã thấy Lâm Vãn đứng đó. Chỉ sau một đêm mà trông cô ta giống hệt như một đóa hoa bị rút cạn nhựa sống, héo rũ đến đ/áng s/ợ. Thấy tôi, cô ta mấp máy môi nhưng không thốt nên lời. Tôi chẳng thèm khách sáo với cô ta, quay người vào nhà, đặt túi sữa đậu nành và quẩy vừa m/ua lên bàn.
"Vào đi."
Lâm Vãn bước theo sau rồi ngồi xuống đối diện tôi. Cô ta không nói gì, chỉ nhìn chằm chằm vào nửa bát sữa đậu nành của tôi mà thẫn thờ.
"Nghĩ kỹ rồi chứ?" Tôi húp một ngụm sữa, phá vỡ sự im lặng.
Lâm Vãn đột nhiên ngẩng đầu, giọng khản đặc: "Thầy Hồ, hôm qua ông nói... lá số hiển thị anh ấy vẫn còn sống sao?"
"Vẫn sống." Tôi rút tờ giấy ăn lau miệng: "Chẳng những sống mà theo suy tính của tôi, nếu loại bỏ những tác động bên ngoài thì anh ta hiện đang trải qua thời kỳ bùng n/ổ cảm hứng lớn nhất trong đời."
Lâm Vãn cười thảm thiết: "Bùng n/ổ ư? Ý ông là cái việc ngày nào cũng nằm bò ra bàn lẩm bẩm linh tinh, hay là việc bóp cổ muốn tôi ch*t đi?"
Tôi mở ngăn kéo lấy ra bản vẽ quẻ Kỳ Môn đã vẽ đêm qua, đẩy đến trước mặt cô ta. Trên đó vẽ đầy những ký hiệu xanh đỏ đen trắng mà người thường chẳng thể hiểu nổi.
"Đây là quẻ Kỳ Môn tôi lập tối qua sau khi cô rời đi." Tôi chỉ vào một vị trí: "Ký hiệu đại diện cho Trần Tự rơi vào cung Càn, lẽ ra phải là vị trí đứng đầu. Nhưng ở đây lại bị một luồng lực rất mạnh của ‘Quý Thủy’ cùng với ‘Huyền Vũ’ quấn ch/ặt lấy."
Lâm Vãn nhìn tờ giấy, ngơ ngác hỏi: "Nghĩa là sao?"
"Huyền Vũ thường chỉ những thứ mờ ám, kín đáo, không rõ ràng. Còn Quý Thủy thiên về lạnh lẽo và xâm nhập." Tôi dùng bút đỏ khoanh đậm một vòng: "Ng/uồn gốc của luồng lực này không nằm ở m/ộ phần, cũng không phải ở bệ/nh viện, mà lại hướng thẳng về cung Cảnh, tức là những thứ liên quan đến chữ nghĩa, tranh vẽ, hay giấy tờ."
Tôi nhìn thẳng vào mắt Lâm Vãn: "Thứ đó không tự nhiên chui vào người anh ta, mà chính Trần Tự đã tự ký một ‘thỏa thuận’ để mời nó vào."
"Nếu nói là bị q/uỷ nhập thì chưa hẳn chính x/á/c, đúng hơn phải coi đây là một cuộc trao đổi ở cấp độ linh h/ồn."
Người Lâm Vãn chao đảo, suýt nữa thì ngã khỏi ghế.
"Trao đổi ư?" Cô ta lẩm bẩm: "Ý ông là Trần Tự vì dự án đó mà… chủ động rước thứ dơ bẩn vào người?"
"Tôi chỉ dựa vào những gì mình thấy." Tôi gõ nhẹ lên mặt bàn: "Những dấu hiệu cho thấy giữa hai bên tồn tại một dạng ràng buộc nào đó. Trần Tự cung cấp cơ thể, còn phía kia trao lại thứ mà anh ta đang rất cần, chẳng hạn như cảm hứng hoặc tài năng."
Lâm Vãn bịt miệng, nước mắt trào ra ngay lập tức. Nhưng chỉ một lúc sau, vẻ tuyệt vọng trong mắt cô ta lại chuyển thành sự bấu víu đi/ên cuồ/ng của một kẻ sắp chìm.
"Có cách nào hủy bỏ không?" Cô ta cuống cuồ/ng lục túi, rồi rút ra ba chiếc thẻ ngân hàng, đẩy về phía tôi, đôi tay r/un r/ẩy: "Thầy Hồ, đây là toàn bộ tiền tiết kiệm của tôi. Chỉ cần đổi lại được Trần Tự, ông muốn bao nhiêu cũng được. Thậm chí tôi b/án nhà cũng được."
Tôi nhìn ba chiếc thẻ đó nhưng không động tay vào.
"Cất tiền của cô đi." Tôi lạnh nhạt nói: "Tôi có quy tắc của mình. Chuyện chưa thành thì tôi không lấy một xu. Hơn nữa..." Tôi khựng lại một chút: "Vụ này chưa chắc tôi đã gánh nổi đâu."
Lâm Vãn sững sờ: "Chẳng phải ông đã tính ra rồi sao?"
"Tính ra nguyên nhân bệ/nh và việc có thể chữa được hay không là hai chuyện hoàn toàn khác nhau." Tôi dựa lưng vào ghế, nhìn lên trần nhà: "Tôi là thầy bói, không phải thầy bắt m/a. Công việc của tôi là phân tích dữ liệu, tìm ra lỗ hổng logic. Nếu thực sự phải động tay động chân thì tôi không chuyên nghiệp đâu."
"Vậy... vậy phải làm sao bây giờ?" Lâm Vãn lại bắt đầu muốn khóc.
Tôi thở dài, mò mẫm dưới bàn lấy ra một chiếc quạt xếp, vừa xoay xoay trong tay vừa nói: "Tôi có thể qua xem thử. Nhưng nói trước cho rõ, nếu tình hình vượt quá dự tính, tôi sẽ rút lui ngay lập tức. Lúc đó cô hãy đi tìm cao nhân khác."
Trên đường đến nhà Lâm Vãn, tôi phổ cập cho cô ta chút kiến thức cơ bản trong ngành.
"Cái gọi là trừ tà, thực chất là sự đối kháng giữa các luồng năng lượng." Tôi ngồi ở ghế phụ, nhìn cảnh vật lướt nhanh qua cửa sổ: "Thông thường có bốn cách xử lý."
"Cách thứ nhất là nhờ những vị cao tăng hoặc tu sĩ tu hành lâu năm. Dùng ng/uồn năng lượng mạnh và ổn định của họ để áp chế hoặc hóa giải luồng âm khí. Nói đơn giản là lấy mạnh đ/è yếu."
"Cách thứ hai là lập trận. Tức là thay đổi bố cục, điều chỉnh môi trường xung quanh, khiến không gian đó trở nên không còn phù hợp để thứ kia tồn tại. Có thể hiểu là biến cả ngôi nhà thành nơi nó không chịu nổi."
"Cách thứ ba là cầu viện. Nhờ đến những thực thể mạnh hơn đứng ra trấn áp. Cách này giống như mượn sức người khác để xử lý."
"Cách thứ tư là giao tiếp. Tìm người có thể kết nối để hỏi xem linh h/ồn đó còn vướng mắc gì, rồi tìm cách giải quyết cho nó, coi như thương lượng."
Lâm Vãn nghe chăm chú như nắm lấy phao c/ứu sinh: "Vậy ông định dùng cách nào?"
Tôi quay sang nhìn cô ta: "Cả bốn cách đó… tôi đều không làm được."
Lâm Vãn suýt đạp phanh gấp: "Cái gì cơ?"
"Tôi không phải người tu hành, không có năng lực đặc biệt, cũng không thể gọi ai xuống giúp, lại càng không nghe được thứ đó nói gì." Tôi nhún vai: "Tôi chỉ tin rằng những thứ này, suy cho cùng, là những quy luật mà người xưa tổng kết lại, giống như một dạng dữ liệu lớn mà thôi."
"Thế... thế ông đến đó để làm gì?" Lâm Vãn suy sụp hoàn toàn.
"Để tìm lỗi, nói nôm na là tìm BUG ấy." Tôi chỉ tay vào đầu mình: "Chỉ cần là thứ đang tồn tại thì ắt phải có logic. Mà đã có logic thì chắc chắn sẽ có lỗ hổng. Chỉ cần tìm được lỗ hổng đó là có thể đ/á thứ kia ra ngoài."
Thực ra vẫn còn nửa câu tôi chưa nói ra. Nếu thật sự không giải quyết nổi, tôi chỉ còn cách mặt dày đi nhờ ông thầy đang ẩn dật trong rừng sâu ra tay dọn dẹp cái mớ này.
Nhưng trừ khi không còn đường nào khác, tôi tuyệt đối không muốn dùng đến lá bài cuối cùng ấy.
Tính tình của ông cụ đó thất thường, gặp một lần thôi cũng đủ khiến tôi khổ sở đến trầy da tróc vảy.
Nhà Lâm Vãn nằm trong khu biệt thự dành cho giới nhà giàu ở phía Nam thành phố. Nội thất bên trong theo phong cách tối giản, chỉ có ba tông đen, trắng, xám, mang cảm giác lạnh và sắc của kiến trúc hiện đại.
Cách bày trí cùng các món đồ trang trí đều cho thấy gu thẩm mỹ của chủ nhà rất tốt. Chỉ có điều toàn bộ rèm cửa đều bị kéo kín, giữa ban ngày mà phòng khách vẫn phải bật đèn sàn ánh vàng.
"Anh ấy ở trong phòng làm việc." Lâm Vãn hạ giọng, chỉ lên tầng hai: "Từ tối qua đến giờ chưa ra ngoài, bên trong… lúc nào cũng có tiếng động."
Tôi gật đầu, ra hiệu cho cô ta đi theo sau.
Bước lên những bậc cầu thang gỗ đắt tiền, cảm giác bất an trong tôi càng lúc càng nặng.
Cửa phòng làm việc trên tầng hai khép hờ. Qua khe cửa, tôi thấy một người đàn ông quay lưng về phía mình, đang nằm bò trên chiếc bàn vẽ lớn, cơ thể run lên dữ dội theo một nhịp kỳ lạ.
Đó chính là Trần Tự.
Anh ta mặc một chiếc sơ mi trắng nhăn nhúm, phần lưng ướt đẫm mồ hôi.
Tôi đưa tay đẩy cửa, nhẹ nhàng bước vào.
Phòng làm việc bừa bộn như một bãi rác. Dưới đất vương vãi những bản vẽ hỏng bị vò nát, trên tường dán kín đủ loại bản vẽ kiến trúc. Còn trên chiếc bàn vẽ khổng lồ, một bên là bản in CAD và mô hình kiến trúc hiện đại nằm lộn xộn, bên còn lại lại đặt ngay ngắn một cuốn sách cổ khâu chỉ.
Trang giấy đã ố vàng, rá/ch nát loang lổ. Tôi nheo mắt nhìn kỹ, nhận ra mấy chữ viết ng/uệch ngoạc theo lối cuồ/ng thảo trên bìa sách: "Thiên Cơ Các Doanh tạo pháp thức".
Đây chính là thứ "văn bản khế ước" đó sao?
Dường như Trần Tự không hề nhận ra sự có mặt của chúng tôi. Anh ta cầm một cây bút lông cực nhỏ, tay thoăn thoắt vẽ gì đó trên tờ giấy cổ đã ngả màu.
Tư thế ấy hoàn toàn không giống cách cầm bút của người bây giờ. Cổ tay nâng cao, vai thả lỏng, khuỷu tay hạ thấp. Ngòi bút lướt trên mặt giấy phát ra tiếng sột soạt, nhanh đến mức khó tin. Nhìn cảnh đó, không giống đang vẽ, mà giống như đang trút hết cơn bực bội trong lòng.
Tôi chậm rãi tiến lại gần để nhìn rõ hơn nội dung cuốn sách. Nhưng ngay khi còn cách bàn khoảng ba bước chân, mặt sàn dưới chân tôi bỗng phát ra một tiếng "két" rất khẽ.
Chiếc bút trong tay Trần Tự lập tức khựng lại.
"Ai đó?" Một tiếng quát khẽ vang lên.
Giọng nói ấy hoàn toàn không giống vẻ dịu dàng lịch sự như tôi từng nghĩ, mà khàn đặc như kim loại cọ vào nhau, mang theo sự ngạo mạn và hung bạo của kẻ đứng trên đầu người khác.
"Trần Tự?" Lâm Vãn r/un r/ẩy gọi một tiếng.
Người đàn ông chậm rãi quay đầu lại.
Ngay khoảnh khắc ấy, tôi lại nhìn thấy đôi đồng tử quái dị giống hệt trong bức ảnh, con ngươi bé xíu xoay lo/ạn trong hốc mắt rồi khóa ch/ặt vào tôi.
"Kẻ nào?" Anh ta nghiêng đầu, khóe môi nhếch lên một nụ cười tà/n nh/ẫn: "Dám nhìn tr/ộm bản vẽ của bản quan sao?"
"Bản quan?" Tim tôi khẽ thắt lại.
"Cút ra ngoài!" Anh ta đột ngột nổi gi/ận, ném mạnh chiếc bút lông xuống đất, mực văng tung tóe: "Lỡ mất việc lớn của Điện hạ thì cửu tộc các ngươi cũng không đủ đầu mà đền đâu!"
"Trần Tự! Anh tỉnh lại đi!" Lâm Vãn bật khóc, lao tới định giữ lấy tay anh ta.
Ngay khi tay cô ta chạm vào người, gương mặt Trần Tự bỗng vặn vẹo.
"Cút… cút ra ngoài!" Giọng nói hung dữ ban nãy lập tức biến thành ti/ếng r/ên đ/au đớn, anh ta ôm ch/ặt đầu, móng tay cắm sâu vào da, rồi liên tục đ/ập đầu xuống nền đ/á.
"Cút!"
Ngay sau đó, anh ta bất ngờ ngẩng phắt đầu lên, đôi mắt lại bị thứ lạnh lẽo kia chiếm lấy.
Anh ta đẩy mạnh Lâm Vãn ra, vội vã chộp lấy cuốn sách cổ ôm ch/ặt vào lòng, rồi cảnh giác nhìn chằm chằm về phía tôi.
Lâm Vãn nước mắt giàn giụa, quay sang nhìn tôi: "Thầy Hồ, bây giờ phải làm sao đây?"
"Rút lui trước đã." Tôi kéo Lâm Vãn ra khỏi phòng.
Tôi ngoái lại nhìn cánh cửa sổ đóng kín trên tầng hai.
Dù rèm đã kéo, tôi vẫn có cảm giác có một ánh mắt đang dõi theo qua khe hở, giống như một con thú có lãnh địa riêng đang đuổi kẻ lạ xâm nhập.
"Thiên Cơ Các Doanh tạo pháp thức." Tôi lẩm bẩm lại cái tên đó, trong đầu bắt đầu lục tìm như một kho dữ liệu bị lật tung.
"Trong sử chính không hề có thứ này, thời Tống có Lý Giới viết ‘Doanh tạo pháp thức’, nhưng đó là sách chính thống, còn cuốn này nghe giống ghi chép riêng của một người nào đó hơn."
Dù chỉ liếc qua rất nhanh, tôi vẫn nhớ rõ chất liệu của cuốn sách.
Giấy đã ố vàng, giòn đến mức có thể vỡ vụn, mép giấy còn có dấu ch/áy và bị mối ăn.
Kiểu tích tụ âm khí như vậy, nếu không qua vài trăm năm thì không thể có được.
"Cuốn sách đó từ đâu ra?" Tôi hỏi thẳng.
"Nửa năm trước… Trần Tự nhận một dự án cải tạo ở vùng quê, anh ấy đi khảo sát tại một ngôi làng cổ ở Hoàn Nam." Lâm Vãn kể, giọng hơi run.
"Ở đó có một căn nhà cổ từ thời Minh sắp sập, nghe nói trước đây là nhà thờ tổ của một gia đình lớn. Khi đội phá dỡ vào làm, Trần Tự cũng có mặt, anh ấy tìm thấy cuốn sách này trong một ngăn bí mật trên xà nhà."
"Ngăn đó bị trát kín bằng vữa nếp nên không ai phát hiện, Trần Tự nói sợ cổ vật bị phá hủy nên lén mang về."
"Mang về rồi sao nữa?"
"Lúc đầu vẫn bình thường." Lâm Vãn rùng mình: "Anh ấy gần như phát cuồ/ng vì cuốn sách đó, ngày nào cũng cắm đầu nghiên c/ứu, nhưng tôi không để ý vì dân thiết kế mà, gặp được sách cổ thì mê cũng là chuyện dễ hiểu."
"Khoảng thời gian đó, cảm hứng của anh ấy bùng lên thật sự, đưa ra mấy phương án cực kỳ xuất sắc, còn đoạt giải lớn."
"Nhưng rồi…" Cô ta khựng lại, ánh mắt lộ rõ sợ hãi: "Phong cách thiết kế của anh ấy bắt đầu thay đổi, trước đây rất gh/ét kiểu rườm rà, vậy mà sau đó bản vẽ lại đầy những chi tiết lạ, mái hiên kỳ quái, thậm chí có những kết cấu không thể giải thích bằng cơ học hiện đại."
"Rồi sau đó… anh ấy biến thành như bây giờ."
Nghe Lâm Vãn kể xong, tôi đã phần nào hiểu ra chuyện gì đang xảy ra.