Úc Chiêu cũng nở nụ cười trở lại, như xoa mèo con mà xoa rối tóc tôi.
Tôi thở phào.
Cũng cười theo, lộ ra hai lúm đồng tiền bên má.
“00.”
Đột nhiên, một giọng nói lạnh lẽo vang lên.
Cả người tôi cứng đờ.
Ngẩng đầu nhìn theo hướng âm thanh.
Trì Hàn Thanh đang đứng bên lan can tầng trên, mặt không cảm xúc nhìn tôi.
Lời hắn nói tối qua lập tức hiện lên trong đầu.
Tôi hoảng hốt giãy khỏi vòng tay Úc Chiêu, như chạy trốn mà rời đi.
Hai người dưới lầu nhận ra, cùng ngẩng đầu nhìn lên.
Đối diện vài giây— Trì Hàn Thanh không nói một lời, lạnh lùng rời đi.
Còn Úc Chiêu và Bùi Hành nhìn nhau.
Người trước cười như có ý đồ sâu xa:
“Hắn là ai?”
Người sau nhướng mày:
“Đối thủ mạnh.”
12
Trong giờ ăn trưa, mỗi người chơi có thể hỏi chuông bàn ăn một câu hỏi.
Chiếc chuông này tuyệt đối nói thật.
Và chỉ người đặt câu hỏi mới nghe được câu trả lời.
Vì vậy, đây là cơ hội quý giá để thu thập manh mối.
Lúc này, tôi đang đứng trong phòng ăn, mang theo nụ cười hoàn hảo.
Trong lòng âm thầm cảm thấy may mắn.
May mà có việc để làm.
Ít nhất sẽ không bị Trì Hàn Thanh bắt đi trừng ph/ạt ngay.
Tất cả người chơi đã ngồi quanh bàn dài.
Đến khi đồng hồ điểm 12 giờ—
Không ai đứng dậy.
Có vẻ phần lớn đều không muốn dùng cơ hội quý giá của mình trước.
Tất cả đều dè chừng quan sát lẫn nhau.
Người đầu tiên đứng lên—
Là Bùi Hành.
Hàng chục ánh mắt lập tức đổ dồn về phía hắn—kinh ngạc, chờ đợi, kh/inh thường đều có.
Hắn lại tùy ý vỗ nhẹ chuông, như đang đùa:
“Này, chuông ơi, cậu người hầu nhỏ xinh đẹp kia… có thích tôi không?”
Nói xong còn cố ý nhìn về phía tôi.
Câu hỏi này khiến tất cả mọi người sững sờ.
Không thể tin nổi có người hỏi thứ như vậy trong phó bản sinh tồn.
Còn tôi thì trực tiếp ngơ luôn.
Tên này bị gì vậy, hy sinh cơ hội quý giá chỉ để trêu tôi?
Bên kia, Bùi Hành hiển nhiên đã nhận được câu trả lời khiến hắn hài lòng.
Hắn dùng đầu lưỡi chống vào má, trong mắt là sự sung sướng không hề che giấu.
Ngay sau đó, Úc Chiêu cũng đứng lên.
Thấy hắn cười sáng sủa.
Mọi người dường như yên tâm hơn chút.
Nhưng tôi lại có dự cảm không lành.
Hai người này đúng là cá mè một lứa.
Quả nhiên—
“Chuông ơi chuông à, bé xinh có phải yêu tôi hơn yêu người khác không?”
Mọi người nhìn nhau:
“???”
Nghe xong câu trả lời, Úc Chiêu hơi thất vọng nhún vai:
“Được rồi.”
Bùi Hành lập tức cười đắc ý.
Nhưng sau khi Úc Chiêu ghé sát nói gì đó với hắn, nụ cười kia lại cứng lại trên môi.
Còn tôi thì đã bắt đầu thất thần.
Tôi nghĩ, nếu loại câu hỏi này cũng hỏi được…
Vậy câu hỏi của tôi chắc cũng được.
13
Đợi mọi người hỏi xong.
Tôi giả vờ như làm theo quy trình.
Thu chiếc chuông bàn ăn lại.
Vừa đến chỗ không có ai, tôi liền vội vàng vỗ nhẹ lên nó.
“Chuông ơi, làm thế nào để không phải làm nền nữa?”
Đúng vậy.
Tôi cho rằng, sở dĩ Bùi Hành và Úc Chiêu thích trêu chọc tôi như vậy,
Trì Hàn Thanh lại cứ khăng khăng muốn ph/ạt tôi—
Đều là vì tôi chỉ là một cái “nền” vô dụng.
Nếu tôi là một NPC quan trọng có cốt truyện, thì họ chắc chắn sẽ không như vậy.
Càng nghĩ càng thấy hợp lý.
Tôi kích động chờ câu trả lời.
Một lúc sau, bên tai vang lên giọng dụ dỗ và trầm thấp:
“00, làm nền rất chán à?”
“Vậy thì em chỉ cần… vén váy lên một chút là được rồi…”
Ơ… từ khi nào giọng của chuông lại trầm như vậy nhỉ?