Cô Vợ Ngọt Ngào Có Chút Bất Lương (Vợ Mới Bất Lương Có Chút Ngọt)

Chương 1756: Cấu kết với nhau làm việc xấu

05/03/2025 17:04

---

Diệp Oản Oản mở bản ghi âm ra, nghe đoạn đối thoại giữa Lương Mỹ Huyên và Hoàng Minh Khôn.

Chỉ riêng một đoạn ghi âm này, đã đủ để chứng minh Diệp M/ộ Phàm và Diệp Thiệu Đình trong sạch, mà Hoàng Minh Khôn và Lương Mỹ Huyên hai người, số kiếp đã định.

"Tam trưởng lão, ông làm như thế nào để cho bọn chúng mở miệng?"

Giờ phút này, Diệp Oản Oản nhìn chằm chằm Tam trưởng lão, thần sắc hết sức tò mò.

Loại ghi âm này, Lương Mỹ Huyên và Hoàng Minh Khôn không có khả năng sẽ không biết điều này mang ý nghĩa gì. Cho dù có người dùng đ/ao gác ở trên cổ bọn họ, hai người cũng không nên nói ra mới đúng!

Nếu như Diệp Oản Oản là Hoàng Minh Khôn hoặc là Lương Mỹ Huyên, nàng tuyệt đối không có khả năng nói ra nửa chữ. Bởi vì nói cũng ch*t, không nói cũng ch*t, vậy tại sao mình phải nói?

Nghe Diệp Oản Oản nói vậy, còn không đợi Tam trưởng lão nói gì, Bắc Đẩu nhanh chóng vọt tới, nhìn về phía Diệp Oản Oản, vội vã mở miệng nói: "Phong tỷ, đệ cho tỷ biết, Tam trưởng lão này, sau khi trói Lương Mỹ Huyên và Hoàng Minh Khôn đi, đem đồ ăn thức uống ngon lành chiêu đãi, không đ/á/nh cũng không ch/ửi, chỉ không cho Hoàng Minh Khôn và Lương Mỹ Huyên đi ngủ. Dùng cái kẹp kẹp mí mắt của hai người lại, còn thả một ít th/uốc ngủ trong nước uống của bọn họ. Hoàng Minh Khôn và Lương Mỹ Huyên buồn ngủ quá đỗi, vì muốn ngủ một giấc, cái gì cũng khai cả, chỉ có thể phối hợp cùng với chúng ta thu lại đoạn ghi âm này."

Diệp Oản Oản như có điều suy nghĩ nhìn Tam trưởng lão một cái. Không thể không nói, Tam trưởng lão này, đến lúc mấu chốt, quả thật là rất đáng tin cậy.

Rất khó tưởng tượng, Lương Mỹ Huyên và Hoàng Minh Khôn hai người rốt cục đã trải qua chuyện gì?

Mấy ngày mấy đêm không cách nào đi ngủ, người bình thường căn bản là không chịu nổi. Thậm chí, Tam trưởng lão lại có thể rắc th/uốc ngủ vào trong đồ ăn thức uống của Hoàng Minh Khôn và Lương Mỹ Huyên…

Mặc dù như Bắc Đẩu từng nói, dùng đồ ăn thức uống ngon lành chiêu đãi Hoàng Minh Khôn và Lương Mỹ Huyên, nhưng không cho đi ngủ, lại cộng thêm th/uốc ngủ, chính là một loại hành hạ về tinh thần khủng khiếp nhất trên đời. Đừng nói chi là người bình thường, coi như được huấn luyện chuyên nghiệp, chỉ sợ cũng đỡ không được.

Nhớ lại lúc đó, Diệp Oản Oản vừa tới Không Sợ Minh, Tam trưởng lão có thể nói là u/y hi*p lớn nhất của nàng. Nhưng một khi từ địch nhân biến thành bằng hữu, lại phát hiện ra ông ta vô cùng đáng tin.

"Phong tỷ, gừng càng già càng cay! Tam trưởng lão thật là th/ủ đo/ạn đ/ộc á/c, cực kỳ tàn á/c, tàn khốc vô tình, lòng dạ á/c đ/ộc, lòng muông dạ thú!" Bắc Đẩu hướng về Tam trưởng lão, giơ ngón tay cái lên.

Bắc Đẩu vừa dứt tiếng, mặt mày của Tam trưởng lão nhất thời biến đổi, nhìn chằm chằm: "Ngươi thả chó má gì đó! Ngươi nói ai lòng muông dạ thú?"

Bắc Đẩu: "Cấu kết với nhau làm việc x/ấu..."

Diệp Oản Oản: "?..."

Không biết dùng thành ngữ, thì đừng có mà dùng linh tinh!

Còn không đợi Diệp Oản Oản mở miệng nói gì, Đại trưởng lão mặc một thân áo sơ mi màu đỏ, chậm rãi từ ngoài phòng đi vào bên trong đại sảnh.

"Náo nhiệt như vậy? Hôm nay không cần làm việc à?"

Đại trưởng lão nhìn Tam trưởng lão cũng có mặt, không khỏi cười nói.

"Đại trưởng lão, việc của chúng tôi xong rồi, ông nghe bản ghi âm mà Tam trưởng lão lấy được đi!" Bắc Đẩu mở miệng nói.

"Ồ? Lại còn có loại chuyện này? Tam trưởng lão ghi âm được đoạn đối thoại của Lương Mỹ Huyên và Hoàng Minh Khôn?"

Đại trưởng lão có chút không mấy tin tưởng.

"Là sự thực, Tam trưởng lão trói bọn họ và sau đó..." Bắc Đẩu đem toàn bộ quá trình báo lại cho Đại trưởng lão.

Nghe tiếng, Đại trưởng lão nửa tin nửa ngờ nghe xong toàn bộ đoạn ghi âm, sắc mặt khẽ biến. Tam trưởng lão này, lại thật sự đi trước hắn một bước, thu được chứng cứ…

"Ha ha, trước đó tôi đã nói rồi, Minh chủ dẫn một mình tôi trở về Hoa quốc là đủ rồi! Đem theo Đại trưởng lão làm gì, quả là có chút lãng phí. Còn không bằng để cho Đại trưởng lão ở lại Không Sợ Minh trấn giữ thì tốt hơn!" Giờ phút này, khóe miệng Tam trưởng lão khẽ dương lên, trên khuôn mặt hiện ra thần sắc đầy ngạo nghễ.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Sổ Tay Nuôi Con Của Vợ Cũ Độc Ác

Chương 6: Ngoại truyện (Góc nhìn của Giang Tinh Nhiên)
Cái bát ăn nhỏ của con trai bị tôi ném xuống đất, trông chẳng khác gì cái bát cho chó. Vừa lúc này, Giang Triệt đẩy cửa bước vào. Anh nhìn thấy Giang Tinh Nhiên đang co ro ngồi xổm dưới đất, ôm chiếc bánh màn thầu mà ăn. Trong mắt anh như có thứ gì đó sụp đổ, môi khẽ run, giọng nói khàn đi: “Cho dù em có ghét anh đến đâu, thì Tinh Nhiên nó…” Hệ thống vang lên ầm ĩ trong đầu tôi. [Đúng rồi, đúng rồi, chính là kiểu này. Trước mặt nam chính cứ hành hạ thêm một lần nữa.] Tôi cầm chiếc cốc thủy tinh lên, rồi lại đổi sang đôi đũa sau đó hung hăng ném đôi đũa xuống. “Nếu không phải lấy cái loại vô dụng như anh, chúng ta phải sống ở cái chỗ này sao? Ăn thứ rác rưởi này sao?” “Ngay cả một cái túi xách cũng không mua nổi!” Giang Tinh Nhiên run rẩy dưới đất, Giang Triệt bế cậu bé lên, đặt lên ghế. Sau đó anh lấy từ trong túi ra một xấp tiền đặt lên bàn. “Chắc cũng gần đủ rồi, đủ mua cái túi em nói.” Tôi cầm tiền lên ước lượng một chút, hừ lạnh. “Chút tiền này thì làm được gì?” Sau khi Giang Triệt rời đi, Giang Tinh Nhiên lau nước mắt nơi khóe mắt. “Mẹ ơi, lần chia tiền này, có thể chia thêm cho con một trăm không?”
Chữa Lành
Điền Văn
Gia Đình
0
Cục Cờ Trời Chương 11
Ngạ Mộng Sử Đồ Chương 29: Tìm được rồi
Kẻ Thứ 3 Chương 10