Sau khi Trần Yến đi rồi, tôi vẫn không trả lời câu hỏi của anh, thế nên anh nói sẽ cho tôi thêm thời gian để suy nghĩ.
Tôi thừa nhận rằng mình đang rất rung động.
Thế nhưng, trong lòng tôi vẫn còn một số chuyện gia đình chưa được giải quyết xong xuôi.
"Phát hiện vấn đề, giải quyết vấn đề."
Vì vậy, tôi quyết định làm theo tư duy của anh nên đã xin nghỉ phép để về nhà một chuyến.
Vừa hay em trai cũng vừa thi đại học xong, thế là tôi m/ua chiếc bàn phím mà nó thích để mang về làm quà.
Cái nắng mùa hè gay gắt đến mức làm đầu tôi vã đầy mồ hôi.
Khi thấy cửa nhà đang khép hờ, tôi bỗng nghe thấy bên trong truyền ra tiếng cãi vã kịch liệt.
"Con cứ muốn chọn ngành Thể thao điện tử đấy, ngoài nó ra con chẳng có hứng thú với bất cứ cái gì khác cả!"
"Mày là con trai tao nên mày phải nghe lời tao, nếu không tao sẽ không chu cấp một xu nào cho mày đi học cái ngành rá/ch nát đó đâu!"
Giọng nói the thé của Tôn Mai truyền đến khiến tôi cũng cảm thấy vô cùng ngạt thở.
"Mẹ tưởng mẹ quản được con đến bao lâu cơ chứ? Cùng lắm thì con tự đi ki/ếm tiền, không cần mẹ phải chi tiền đâu!"
"Mày cứng cáp rồi, giỏi giang rồi chứ gì? Được thôi, nếu có bản lĩnh thì mày cứ đăng ký đi, tao thiếu gì cách để ngăn cản đâu, cái đồ khốn nạn!"
"Hừ, nếu mẹ mà dám lén sửa nguyện vọng của con thì con sẽ h/ận mẹ cả đời! Hồi trước mẹ đã đối xử với chị như thế, chẳng lẽ bây giờ mẹ lại muốn làm thế với con sao? Rốt cuộc mẹ có thực sự là mẹ ruột của con không vậy?"
"Có đứa con nào lại nói chuyện với tao như thế không? Nếu tao mà không phải mẹ mày thì ai đã nhọc nhằn nuôi mày khôn lớn hả, đúng là cái đồ không làm người ta bớt lo được chút nào!"
...
Những lời nói sau đó, tôi dường như không còn nghe rõ được nữa.
Hóa ra bà ấy đã bí mật sửa nguyện vọng của tôi ư?
Chẳng lẽ chỉ có mình tôi là kẻ ng/u ngơ không hề hay biết gì sao?
Vì thế nên trong phút chốc, đầu óc tôi bỗng choáng váng, rồi trước mắt bỗng nhiên tối sầm lại.
Nguyện vọng một của tôi vốn là vào khoa Tiếng Trung của Đại học Bắc Thành.
Chính vì ngôi trường này vốn dĩ lúc nào cũng mang sức hút cực kỳ lớn, thành ra tôi cứ đinh ninh rằng do điểm số của mình chỉ vừa vặn chạm ngưỡng điểm chuẩn nên mới bị đ/á/nh trượt, thế nhưng nào ngờ….
Khi tôi đẩy cửa bước vào, hai người ở bên trong lập tức tỏ ra sửng sốt.
"Chị..." Đường Triết r/un r/ẩy lí nhí cất tiếng gọi.
Tôi trừng mắt nhìn Tôn Mai, những cảm xúc bị đ/è nén bấy lâu nay rốt cuộc cũng không thể kh/ống ch/ế nổi nữa.
"Tại sao mẹ lại sửa nguyện vọng của con? Mẹ dựa vào cái gì mà làm như vậy, dựa vào cái gì chứ! Trong khi con rõ ràng có cơ hội thi đỗ cơ mà!"
Suốt năm lớp 12, tôi đã ngày đêm học thuộc lòng và miệt mài làm bài tập chỉ để mong chờ một phép màu xảy ra để có thể trở thành bạn cùng trường với Trần Yến.
====================
Chương 11:
Ấy vậy mà chỉ vì một cái động tay của bà ấy, kết quả là số phận sau này của tôi đã bị thay đổi hoàn toàn.
Tôn Mai nhìn tôi, tuy rõ ràng có chút chột dạ nhưng bà ấy vẫn cố cứng cổ gân giọng hét ngược lại.
"Tạo phản hết rồi đúng không, hết đứa này đến đứa khác! Tao làm thế chẳng qua cũng là vì muốn tốt cho chúng mày thôi. Nếu tao không sửa chuyên ngành của mày, thì liệu mày có thể ở lại học đại học trong tỉnh được không? Rồi liệu mày có thể tìm được công việc ở gần nhà như thế này không?"
"Mẹ tưởng ai cũng thèm khát những thứ này chắc, thậm chí mẹ căn bản còn không hề biết con thực sự muốn cái gì!"
Tôi siết ch/ặt nắm đ/ấm, đến mức chỉ thiếu nước xông lên đ/á/nh nhau một trận.
"Những thứ mày muốn có thể quan trọng bằng người nhà được sao? Cái con ranh không biết tốt x/ấu này!"
"Hơn nữa, ai bảo mày đặt mật khẩu đơn giản như thế, nếu không thì tao có thể dễ dàng sửa được chắc?"
Tôn Mai lại cao giọng hơn, nhằm cố tình che giấu đi sự đuối lý ở bên trong.
"Được, cái gì mẹ nói cũng có lý cả! Tuy nhiên, nếu mẹ thực sự muốn tốt cho con, thì đáng lẽ mẹ nên tôn trọng ý kiến của con mới phải!"
Tôi ném thẳng món đồ trên tay xuống bàn, khiến nó phát ra một tiếng động trầm đục.
"Mày muốn làm gì hả, Đường Tư Vũ? Mày chán sống rồi đúng không mà dám nổi cáu với tao? Tao bao nhiêu năm nay..."
"Im miệng đi!"
Tôi kích động ngắt lời bà ấy, hốc mắt tôi lúc này đã trở nên đỏ hoe và lồng ng/ực như thể muốn n/ổ tung.
"Mày hét cái gì, ai cho mày cái lá gan đó? Đồ sói mắt trắng, đã không biết ơn thì thôi lại còn dám lên mặt khiêu chiến với tao à?"
Tôn Mai hùng h/ồn trừng mắt lườm tôi, bởi vì bà ấy mảy may không cảm thấy bản thân mình có bất kỳ vấn đề gì.
Tôi cứ đứng sững ở đó với đôi bàn tay nắm ch/ặt đến mức r/un r/ẩy, một cảm giác buốt giá bỗng chốc ập đến, khiến tôi thấy mình hệt như thể vừa bị ai đó nhẫn tâm vứt thẳng vào một hầm băng vậy.
Tôi hiểu rồi, tôi sẽ vĩnh viễn chẳng bao giờ có thể nói đạo lý thông suốt được với bà ấy.
"Mẹ, con thực sự rất yêu mẹ, cũng rất yêu cái nhà này, thế nhưng mẹ lúc nào cũng làm con phải buồn lòng..."
"Được, nếu mẹ cứ nhất quyết phải làm như vậy, thì xin mẹ đừng trách con tuyệt tình. Kể từ nay về sau, mẹ đừng hòng con gửi cho mẹ thêm một đồng nào nữa!"
Bắt đầu từ bây giờ, tôi phải học cách yêu lấy chính bản thân mình trước đã.
"Mày... mày có ý gì? Chỉ vì một cái nguyện vọng giẻ rá/ch mà mày lại muốn đoạn tuyệt với tao sao?"
Tôn Mai rõ ràng không dám tin, thế là lại bắt đầu diễn bài ca than nghèo kể khổ. Tuy nhiên, khi thấy tôi vẫn thờ ơ không chút động lòng, bà ấy liền quay ngoắt sang đe dọa rằng sẽ đến tận công ty tôi làm lo/ạn.
"Đến lúc đó để cả công ty biết mày là đứa không có lương tâm vứt bỏ người nhà, để xem mày còn mặt mũi nào mà ở lại làm việc tiếp!"
"Tùy mẹ thôi."
Tôi lạnh lùng buông lại một câu rồi dứt khoát quay đầu bỏ đi thẳng.
"Chị ơi, chị khó khăn lắm mới về nhà một chuyến, thôi đừng cãi nhau với mẹ nữa." Đường Triết yếu ớt lên tiếng, đồng thời cứ chằm chằm nhìn vào chiếc bàn phím trên bàn với ánh mắt hiện rõ vẻ x/ấu hổ.
Suốt bao nhiêu năm qua, mọi sự bóc l/ột từ tôi đều là để dành cho nó, thế mà tôi chưa bao giờ oán trách lấy một lời. Vậy mà đến khi biết nguyện vọng của tôi bị sửa lại, nó vẫn lựa chọn im lặng. Hóa ra nó cũng chính là một kẻ tòng phạm.
Tôi lạnh lùng nhìn nó nhưng không thể thốt nên được một lời nào nữa.
"Cho nó đi luôn đi! Cái đồ con gái bất hiếu này, bước ra khỏi cái cửa này mày đừng hòng quay lại nữa!" Tôn Mai bực dọc gào lên, đến mức hai mắt h/ận không thể trợn ngược lên tận trời.
"Đúng như ý mẹ mong muốn, từ nay về sau, mọi người đừng hòng khoa tay múa chân để chỉ đạo cuộc đời con thêm lần nào nữa."
Cánh cửa đóng sầm lại, chính thức ngăn cách những con người vốn đã đường ai nấy đi.