Sáng hôm sau tỉnh dậy, tôi phát hiện mình bị Kỷ Nghiên Tu ôm trọn vào lòng.

Tôi cử động không được tự nhiên, vô tình cọ vào người hắn.

Tôi hoàn toàn tỉnh táo, cứng đờ trong lồng ngựk hắn.

Kỷ Nghiên Tu cũng tỉnh, chúng tôi trân trối nhìn nhau, không khí dường như ngưng đọng ngay lúc này.

Một lúc lâu sau, Kỷ Nghiên Tu mới thấp giọng ch/ửi thề một tiếng.

Hắn buông tôi ra với vành tai đỏ ửng, đứng dậy đi vào phòng tắm.

Nghe tiếng nước chảy róc rá/ch từ phòng tắm vọng ra, tôi sờ vào gò má nóng hổi của mình, hiếm hoi lắm mới nảy sinh chút tâm tư x/ấu hổ.

Khi tôi vệ sinh cá nhân xong bước ra, bữa sáng đã được chuẩn bị xong xuôi.

Vừa nhìn thấy tôi, bà nội Kỷ Nghiên Tu đã nheo mắt cười chào hỏi: "Tiểu Trinh, mau lại đây ăn sáng đi."

"Cháu đấy, đã bao lâu rồi không đến thăm bà hả?"

Khóe mắt tôi cay xè, cổ họng nghẹn lại, không biết phải trả lời thế nào.

Thấy tôi đứng im tại chỗ, bà nội Kỷ Nghiên Tu lại vẫy tay: "Mau qua đây, ngồi chỗ này đi."

Tôi nghe lời đi qua ngồi xuống.

Bà nội bưng bát cháo trước mặt Kỷ Nghiên Tu đưa qua cho tôi: "Bà nhớ cháu thích ăn món cháo kê bà nấu nhất, mau, tranh thủ lúc còn nóng mà ăn đi."

Tôi ngoan ngoãn nhận lấy: "Cảm ơn bà ạ."

Bà nội cười nói với tôi: "Đây là A Tu cố ý chừa lại cho cháu đấy."

Kỷ Nghiên Tu đột ngột ngẩng đầu: "Bà!"

"Ôi trời, còn ngại ngùng nữa chứ, được rồi, bà không nói nữa."

Tôi múc một thìa cháo, nhướng mày nhìn hắn: "Cảm ơn A Tu nhé."

Trước khi ra cửa, bà nội nắm lấy tay tôi dặn dò: "Tiểu Trinh, sau này phải thường xuyên đến chơi nhé."

Tôi mỉm cười đồng ý, nhưng hốc mắt lại lặng lẽ đỏ hoe.

Chỉ vài đĩa thức ăn gia đình, vài lời dặn dò khi chia tay…

Hóa ra hạnh phúc mà tôi theo đuổi suốt nửa đời người, lại dễ dàng có được đến thế.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Dưới đình Hàn Quang

Chương 6
Tân quý nhân mới nhập cung phạm vào khuê danh của bản cung. Bốn mắt nhìn nhau, không khí trở nên vi diệu. Giữa lúc giằng co, Thẩm Chương thản nhiên lên tiếng: "Tĩnh Uyển nghe êm tai hơn, trẫm gọi cũng thuận miệng." Người nhìn về phía bản cung: "Hai chữ Ngọc Uyển, rốt cuộc vẫn có chút dung tục, nàng nên đổi đi thôi." Kiếp trước, bản cung chẳng chịu nhượng bộ. Đường đường là quốc mẫu, sao có thể vì một quý nhân mà đổi tên? Bản cung làm ầm ĩ một trận mới thôi. Thẩm Chương không ưa bản cung nơi nào cũng chống đối. Người cùng bản cung chiến tranh lạnh nhiều năm, lại phong Tống Tĩnh Uyển làm Quý phi, thần sắc mỉa mai: "Phu thê nhiều năm, trẫm vốn chẳng muốn như vậy, tiếc là nàng quá không biết điều." Thâm cung tịch mịch, bản cung chịu đủ mọi dày vò. Sống lại một đời. Bản cung mỉm cười dịu dàng: "Thần thiếp sớm đã muốn đổi khuê danh rồi. Bệ hạ mau giúp thần thiếp suy tính xem, đổi thành tên nào thì tốt?"
Cổ trang
Cung Đấu
0