Lần đầu tiên trong đời tôi cảm thấy may mắn vì mình là beta.
Có thể nhân cơ hội tiếp xúc gần với anh.
Toàn thân Giang Tứ Ngôn nóng bừng.
Trong đôi mắt sâu thẳm là những cảm xúc u tối khó dò...
Anh tựa lên vai tôi, từ đầu đến cuối đều dính sát lấy tôi.
Tôi không cảm nhận được pheromone.
Nhưng hơi thở nóng bỏng của anh phả lên sau gáy tôi.
Cảm giác ấy.
Nhiều năm trôi qua, tôi vẫn không thể nào quên được.
Sau này bố mẹ anh ly hôn, anh thường xuyên không đến trường.
Lần tiếp theo tôi nghe được tin tức về anh, là khi anh đã ra nước ngoài.
Tôi từng nghĩ chỉ cần cố gắng thêm một chút, biết đâu có thể thi đỗ vào ngôi trường mà anh mơ ước.
Nhưng hiện thực đã khiến tôi hiểu.
Giữa chúng tôi là một vực sâu không thể vượt qua.
6
Trong chiếc thẻ đen Giang Tứ Ngôn đưa cho tôi có một triệu tệ.
Khi nhìn thấy số dư, tôi sững sờ.
Trước đây tôi từng nghe nói có vài vị khách sẽ cho tiền boa.
Nhưng không ngờ anh lại hào phóng đến vậy.
Tôi đến b/ệnh viện thanh toán toàn bộ viện phí và tiền th/uốc còn n/ợ trước đó. Chi phí phẫu thuật vẫn còn thiếu bảy trăm nghìn.
Ở cửa hàng, tôi không gặp lại lão đại gia kia nữa.
Ngược lại, có một lần tôi gặp Giang Tứ Ngôn khi đang làm thêm tại cửa hàng b/án đồ kế hoạch hóa gia đình.
Một cậu trai đỏ mặt bước vào m/ua vài hộp đồ.
Nhìn một cái là biết omega.
Dung mạo ngọt ngào mềm mại.
Khóe mắt tôi vô tình liếc ra ngoài cửa.
Nhìn kỹ mới phát hiện.
Giang Tứ Ngôn đang ngồi ở ghế lái, cánh tay tùy ý đặt trên cửa xe thể thao, làn khói th/uốc nơi đầu ngón tay lững lờ bay ra ngoài cửa sổ.
Ngay lúc anh nhìn sang.
Tôi lập tức thu hồi ánh mắt, nép sau tấm biển quảng cáo.
Tôi không cảm xúc tính tiền cho omega kia.
Thật ra rất muốn nói.
Kích cỡ cậu ta m/ua không phù hợp với Giang Tứ Ngôn.
Anh ấy nên dùng cỡ lớn nhất mới đúng.
Omega kia thanh toán xong liền lên chiếc xe thể thao đó.
Tôi nhìn theo làn khói xe phía sau.
Rất lâu sau mới thu lại ánh mắt.
7
Ngày lễ Tình nhân.
Hội sở tổ chức hoạt động khuyến mãi.
Rất nhiều khách hàng đến ủng hộ.
Beta luôn là những người phải chờ lâu nhất ở hậu trường.
Bạn tôi, Tống Thần, khi đến làm việc đã mang cho tôi một phần đồ ăn khuya.
"Ăn chút gì lót dạ đi, lát nữa sẽ không dễ say."
Cậu ấy vỗ vai tôi.
Tống Thần là một omega, ngoại hình đáng yêu, lúc cười còn có lúm đồng tiền.
Cậu ấy làm bartender trong cửa hàng.
Thường xuyên hẹn tôi đi ăn.
Tôi lúc nào cũng chẳng có khách.
Cậu ấy còn đùa rằng có thể nhận tôi làm đồ đệ, dạy tôi pha chế.
Tôi vốn nghĩ hôm nay mình lại phải ngồi không.
Không ngờ phòng VIP trên lầu thiếu người, quản lý liền kéo tôi lên cho đủ số.
Trong phòng là một đám công tử nhà giàu.
Mở miệng ra là biệt thự hàng chục triệu tệ cùng những dự án giá trị hàng tỷ gần đây.
Một tên ăn chơi tóc đỏ kéo tôi lại, bắt tôi uống rư/ợu cùng hắn.
Tôi im lặng nghe bọn họ khoác lác và buôn chuyện.
Đột nhiên.
Một cái tên quen thuộc lướt qua bên tai.
"Giang Tứ Ngôn về nước rồi, chúng ta phải mở tiệc đón gió tẩy trần cho cậu ấy chứ?"
"Về từ lâu rồi. Nghe nói lần này còn định kết hôn nữa."
"Thảo nào. Tôi còn tưởng cậu ấy sẽ phát triển luôn ở nước ngoài. Có phải omega nhà họ Chiêm không?"
"Chắc vậy. Nghe nói trước đây bọn họ từng sống chung ở nước ngoài."
...
Động tác bóc quýt của tôi khựng lại.
Rồi lại giả vờ như chẳng có chuyện gì xảy ra, tiếp tục bày đĩa trái cây.