Thần Đạo Đan Tôn

Chương 1182: Dưới Lẫm Thiên Tông (Thượng)

05/03/2025 19:56

Vị cường giả kia khẳng định ch*t đi, vì lẽ đó Hắc Tháp mới tìm chủ nhân mới.

Người sáng tạo khẳng định tu luyện Bất Diệt Thiên Kinh tới cực hạn, nhưng hắn vẫn ch*t, điều này nói rõ... cực hạn của Bất Diệt Thiên Kinh không phải cực hạn của võ đạo, cho nên mới có lực lượng mạnh hơn đ/á/nh nát.

Lăng Hàn thu hồi tạp niệm, hắn cách võ đạo đỉnh cao còn rất xa, còn không cần lo lắng chuyện như vậy.

Thần cốt toàn thân hắn nát tan, hóa thành hạt căn bản cực nhỏ, được thiên kiếp rèn luyện. Đồng dạng là Thần Thiết cấp năm, vậy khẳng định vẫn có khác nhau, lại như Tiểu cực vị còn phân tiền kỳ, trung kỳ, hậu kỳ cùng đỉnh cao.

Hoặc là không làm, muốn làm liền làm tốt nhất.

Ầm ầm ầm, Kinh Lôi từng trận, trong hư không quy tắc thiên địa vô cùng bạc nhược, Sơn Hà Cảnh có thể phi hành, mà không gian cũng rất dễ bị phá hoại, tia điện dài vạn trượng tàn phá, nơi này thật giống như biến thành một lôi hải, cực kỳ óng ánh.

Dù cho là Lăng Hàn, cũng cảm giác lần thiên kiếp này không bình thường, uy lực so với dĩ vãng lớn hơn rất nhiều.

Năm toà Sơn Hà, cực hạn chân chính, trời cao không dung!

Nửa ngày sau…

Thiên kiếp biến mất, tất cả khôi phục yên tĩnh, mà Lăng Hàn thì đứng bình tĩnh, lĩnh hội.

Không giống trước đây, lực lượng của hắn cũng không có tăng vọt, mà là... mở ra một cánh cửa, để hắn có thể tăng lực lượng thêm một bước, bão tố trên Thất Tinh, Bát Tinh, Cửu Tinh thậm chí Thập Tinh.

Nhưng cuối cùng có thể đạt đến mấy tinh, thì phải xem thiên phú cùng ngộ tính của hắn, có thể tu tòa Sơn Hà thứ năm tới trình độ nào.

Xa xa, một đạo hào quang nhỏ yếu lấp lóe, chỉ thấy một chiếc tinh thuyền đang chạy đến.

Lăng Hàn theo bản năng muốn trốn vào trong Hắc Tháp, nhưng hắn lập tức phục hồi tinh thần lại, đây không phải người đ/á/nh lén lúc trước, mà là c/ứu tinh của hắn!

Đại khái là thiên kiếp kia động tĩnh quá lớn, hấp dẫn chiếc tinh thuyền này, cố ý chạy tới xem một chút.

Tốt rồi, lần này rốt cục không cần chạy lo/ạn ở trong tinh không.

Lăng Hàn lộ ra mỉm cười, đây thực sự là chuyện tốt nối gót đến.

Hắn lấy ra một viên Dịch Dung đan ăn vào.

Tinh thuyền đến phụ cận Lăng Hàn, nhưng không có dừng, chỉ để tốc độ chậm lại.

Thời điểm khởi động, tinh thuyền tiêu hao Chân Nguyên Thạch nhiều nhất, bởi vậy coi như đối phương chịu để Lăng Hàn lên thuyền, vậy cũng không cần thiết cố ý ngừng thuyền, giảm tốc là được.

Thân hình của Lăng Hàn bay lượn, tinh thuyền cũng không có mở ra tấm chắn, chuyện này rất bình thường, không có gặp phải nguy hiểm mở tấm chắn làm gì, hoàn toàn là lãng phí Chân Nguyên Thạch.

Hắn rơi vào trên boong thuyền, phía trên đã có ba người đàn ông đang đợi hắn.

- Các hạ xưng hô như thế nào?

Một tên nam tử hỏi, hắn là cường giả Nhật Nguyệt Cảnh, khí tức cường đại, hình thành một loại áp chế trên cấp độ. Hắn nguyên bản vô cùng thận trọng, nhưng cảm ứng được khí tức của Lăng Hàn chỉ là Sơn Hà Cảnh, liền lập tức thả lỏng.

Lăng Hàn ôm quyền nói:

- Tại hạ Hàn Lâm, trước gặp phải cường đạo tinh hải, may mắn đào mạng, nhưng mất đi tinh thuyền không cách nào đi tới chỗ cần đến, may là gặp phải chư vị c/ứu giúp.

Nếu người đ/á/nh lén kia cho rằng thành công, vậy tại sao không tạm thời bảo mật thân phận, cho mình một hoàn cảnh trưởng thành thong dong?

- Hóa ra là Hàn tiểu hữu.

Nam tử kia gật gù, tuy lời này của Lăng Hàn không biết thật giả, nhưng muốn nói đối phương chuyên ở chỗ này chờ bọn họ, bố trí cạm bẫy, hắn ngược lại càng không tin, dù sao tinh hải quá to lớn, ai có thể nắm giữ đường hàng không của đối phương?

- Tiểu hữu muốn đi nơi nào?

Hắn lại hỏi.

- Phi Vân Tinh.

Lăng Hàn nói.

Nam tử kia không khỏi nở nụ cười:

- Thật vừa vặn, chúng ta cũng muốn đi Phi Vân Tinh, vậy liền thuận tiện đưa tiểu hữu một đoạn đường.

- Đa tạ!

Lăng Hàn vội vàng nói, ở Thần giới thực lực đại biểu tất cả, một cường giả có thể giúp người làm điều tốt, chuyện này rất không dễ dàng.

Nam tử kia phất phất tay, để một thủ hạ mang Lăng Hàn xuống nghỉ ngơi.

Lăng Hàn cùng người kia hàn huyên, biết được đây là đội buôn của Mặc gia, đại hán vừa nãy tên Mặc Cô, là một nhân vật trung kiên của Mặc gia.

Mặc gia, bổn gia ở trên Nam Phong Tinh, nhưng bởi vì kinh doanh Tinh Vũ mậu dịch, nên bọn họ ở tất cả đại tinh cầu, tất cả Đại Hoàng Triều đều có phân bộ, làm cho địa vị của Mặc gia rất siêu nhiên, nếu Nam Phong Hoàng Triều muốn gây bất lợi cho bọn họ, cùng lắm bọn họ đổi chỗ khác, chế tạo gia viên lần nữa.

Chuyến này, bọn họ vận chuyển lượng lớn hàng hóa tới Phi Vân Tinh, cũng thật vừa vặn, bởi vì Lăng Hàn độ thiên kiếp khiến bọn họ chú ý, mới sẽ lệch khỏi đường hàng không đến nhìn một chút.

Lăng Hàn âm thầm ghi phần ân tình này vào trong lòng, người ta c/ứu viện có khả năng chưa hề nghĩ tới muốn hắn báo lại, nhưng nếu hắn không biết cảm ơn, vậy thì thật uổng làm nam nhi.

Hắn x/á/c thực lệch xa đường hàng không từ Hợp Ninh Tinh đến Phi Vân Tinh, nhưng vận khí không tệ, cách Phi Vân Tinh cũng không quá xa, bởi vậy, chỉ cần bảy ngày thời gian, tinh thuyền liền tới Phi Vân Tinh.

Mặc Cô thân là cường giả Nhật Nguyệt Cảnh, tự nhiên không thể quan tâm "tiểu nhân vật" như Lăng Hàn, ở bảy ngày sau đó đều không có đến thăm Lăng Hàn, cho đến khi tinh thuyền chạm đất, thời điểm rời thuyền Lăng Hàn mới nhìn thấy đối phương, lần thứ hai biểu đạt vẻ cảm kích.

Lăng Hàn ở trong thành m/ua tấm bản đồ, đối chiếu một chút, phát hiện mình cách Lẫm Thiên Tông cũng không xa.

Phi Vân Tinh chỉ có hai Hoàng Triều, phân biệt là Tứ Hải Hoàng Triều cùng Thiên Quân Hoàng Triều, mà bản đồ của hai Hoàng Triều này gộp lại cũng không lớn bằng địa bàn của Lẫm Thiên Tông.

Hết cách rồi, tuy Tam Nguyên Thượng Nhân không có hứng thú tranh bá thiên hạ, nhưng Lẫm Thiên Tông chiếm địa bàn lớn như vậy, chẳng lẽ hai đại Hoàng Triều còn dám đi tấn công sao?

Ngược lại, Hoàng Triều còn tồn tại là tốt lắm rồi. Còn nữa, địa bàn của Hằng Hà Cảnh nhỏ hơn Tinh Thần cảnh, cái này nói nghe được sao?

Bởi vậy trạng thái hiện tại này mọi phương diện đều có thể tiếp thu, cũng có thể thoả mãn.

Hiện tại Lăng Hàn ở Thiên Quân Hoàng Triều, cách sơn môn của Lẫm Thiên Tông chừng một tháng lộ trình, cái này vẫn là lấy tốc độ của Phi Vân Toa đến tính toán, nếu như đổi thành hắn dùng hai chân chạy, vậy ít nhất phải nửa năm.

- Xuất phát!

Lăng Hàn lấy ra Xuyên Vân Toa, bay về Lẫm Thiên Tông.

Sau bảy ngày, hắn tiến vào phạm vi thế lực của Lẫm Thiên Tông, lại sau mười mấy ngày, hắn mới đến sơn môn của Lẫm Thiên Tông.

---------------

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Đồng Trần

Chương 36
Trúc mã tôi thầm mến say rượu, tôi lén hôn anh, nhưng anh đã tỉnh từ lúc nào không hay, lạnh lùng bóp cổ tôi rồi dùng sức đẩy mạnh về phía sau: "Đủ chưa?" "Cậu nhầm lẫn gì rồi thì phải, tôi không có hứng thú với đàn ông." Sau này, trong một trò chơi, tôi bốc trúng hình phạt phải hôn sâu một người đàn ông khác trong một phút. Ứng Dữ Trần - kẻ từng bảo không có hứng thú với đàn ông - bỗng dưng tức giận kéo tôi lại. "Cậu ấy không muốn." "Chơi có chơi có chịu, để không làm mất hứng của mọi người, chai rượu này tôi sẽ uống thay cậu ấy." Nào ngờ đối phương vẫn không chịu buông tha, giữ chặt chai rượu của anh rồi khiêu khích: "Anh là gì của cậu ta, dựa vào đâu mà đòi uống thay?" Nghe vậy, Ứng Dữ Trần quay đầu lại, giáng xuống môi tôi một nụ hôn thật mạnh: "Bây giờ thì được rồi chứ?" Tôi ngớ người.
0
2 Xoá bỏ Omega Chương 15
6 Tắt đèn Chương 8
7 Nốt tử thi Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Phía sau mây đen

Chương 7
Khi được Hầu phủ nhận về, thân này đã là thiếu nữ đôi mươi. Người đồng trang lứa kẻ đã làm mẫu thân, còn ta vẫn chưa từng có hôn phối. Vào Hầu phủ mới hay, thuở còn trong bụng mẹ đã định sẵn mối nhân duyên, thế nhưng vị giả thiên kim được nuôi trong phủ lại đã thay ta gả đi từ sớm. Nàng ta cùng Thế tử gia tâm đầu ý hợp, con cái đủ đầy, là giai thoại vang danh kinh thành. Đối diện với ta, nàng ta ngập trong áy náy, khóc không thành tiếng. Mẫu thân đau lòng ôm lấy nàng ta mà an ủi, Thế tử gia lại hứa hẹn cùng nàng một đời một kiếp một đôi người. Ta chẳng kiêu ngạo cũng chẳng tự ti, bày ra dáng vẻ chẳng chút bận lòng. Thế nhưng trong tay áo, đầu ngón tay đã bấu chặt lấy vạt áo, đau thấu tâm can. Đêm xuống trò chuyện, mẫu thân nắm lấy tay ta thở dài, khuyên nhủ rằng mọi sự đã rồi, nên nghĩ thông suốt. Người lại nói, sẽ mai mối cho ta một mối nhân duyên tốt hơn, đã sớm xem qua vài vị quý công tử. Ta nhìn trân trân vào cây hoa quế tỏa hương thơm ngát trong sân, lòng lại nhớ về mấy con lợn không người chăm sóc ở quê nhà. Ta thưa với mẫu thân: "Mẫu thân, con không cần hôn sự, xin người hãy để con trở về nhà."
Cổ trang
Tình cảm
Ngôn Tình
7
Thai nhi Chương 20
Chuỗi Hạt Chương 7
Ngư Vi Chương 6