THIẾU GIA MÙ TRỌNG SINH

1

07/03/2026 11:13

Tôi là một cậu thiếu gia nóng tính, lại bị m/ù.

Sau khi gia đình phá sản, ai cũng tránh xa tôi, chỉ có kẻ th/ù Giang Hựu Tề đưa tôi về nhà.

Nhưng tôi lại dùng nước trà nóng hắt vào anh ấy, còn cắn, đ/á, và ch/ửi m/ắng anh ấy...

Khi tôi vừa kịp nhận ra mình đã bắt đầu yêu anh, thì anh ấy lại qu/a đ/ời.

Khi mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay trở lại cái ngày xảy ra t/ai n/ạn xe khiến tôi bị m/ù.

Giang Hựu Tề quỳ một gối trước mặt tôi: "Thiếu gia, nói đi, lần này cậu muốn làm gì?"

Tôi r/un r/ẩy đôi tay, khẽ vuốt lên khóe môi anh ấy.

"A Tề, em muốn anh hôn em."

1

Tôi là một cậu thiếu gia cực kỳ nóng tính.

Nhưng bây giờ, tôi không chỉ phá sản mà còn gặp t/ai n/ạn xe hơi, đôi mắt cũng đã m/ù.

Trở thành một kẻ vô dụng.

Lúc đi xuống cầu thang, tôi trượt chân, bước hụt và ngã xuống, đầu đ/ập vào bậc thang.

Suýt chút nữa thì quên, sau khi Giang Hựu Tề qu/a đ/ời, chẳng còn ai đến thăm tôi nữa.

Tôi cứ thế chìm vào bóng tối vô tận, lặng lẽ chờ đợi cái ch*t.

Cũng tốt thôi, ch*t rồi thì có thể đoàn tụ với Giang Hựu Tề.

Đến khi xuống địa ngục gặp anh ấy, tôi nhất định sẽ m/ắng anh một trận vì sao lại bỏ tôi một mình cô đơn trên thế gian này.

Tôi thậm chí còn chưa kịp nói với anh ấy rằng tôi thích anh.

Trước giây phút cuối cùng mất đi ý thức, tôi trẻ con tưởng tượng: "Giang Hựu Tề, em đến tìm anh đây."

"Nếu anh nghe thấy, có thể chờ em ở đường Hoàng Tuyền không?"

Khi mở mắt ra, tôi vẫn không nhìn thấy gì, chỉ toàn là bóng tối.

Không ch*t được.

Có lẽ có người tốt bụng nào đó đã c/ứu tôi.

"Xin chào, có ai không?" Tôi nhẹ giọng hỏi.

Giang Hựu Tề từng dạy tôi, phải lịch sự và nhẹ nhàng với ân nhân.

Tôi không thể tiếp tục kiêu căng và ngang ngược như trước nữa.

Sẽ không còn ai đối xử tốt với tôi như Giang Hựu Tề, tôi không còn là cậu thiếu gia được nuông chiều như ngày trước nữa.

Người đó từ từ tiến lại gần tôi, tiếng bước chân ngày càng gần.

Cuối cùng dừng lại.

"Thiếu gia, nói đi, lần này cậu muốn làm gì?"

"Ném cốc hay hắt nước sôi?"

Tôi bàng hoàng, cố mở to mắt để nhìn rõ người trước mặt.

Nhưng tôi không thể thấy gì.

Đó là giọng của Giang Hựu Tề.

Mặc dù không còn dịu dàng như trước, nhưng tôi không bao giờ nhầm được giọng nói của anh.

Nhưng anh ấy đã ch*t rồi, sao anh ấy lại có thể xuất hiện ở đây?

Tôi r/un r/ẩy đôi tay, từng chút một dò dẫm tìm vị trí của Giang Hựu Tề.

Anh ấy rất gần, khuôn mặt gần như áp vào đùi tôi.

Không mất nhiều sức, tôi đã khẽ vuốt lên gương mặt mà tôi ngày đêm mong nhớ nhưng lại mờ ảo trong trí nhớ.

"A Tề, em muốn anh hôn em."

"Đừng dữ dằn với em nữa, được không?"

Nếu đây là một giấc mơ, tôi mong nó sẽ không bao giờ kết thúc.

2

Khuôn mặt của Giang Hựu Tề từ từ cứng đờ.

Những ngón tay trắng muốt, thon dài của thiếu gia mân mê lung tung trên mặt anh, cuối cùng dừng lại ở khóe môi.

Như một chiếc lông vũ nhẹ nhàng gãi vào trái tim anh.

Không lâu sau, Giang Hựu Tề bật cười, nhưng là một nụ cười đầy cay đắng.

"Mặc dù không biết lần này cậu lại nghĩ ra cách phát tiết kiểu mới nào."

"Nhưng thiếu gia à, tôi nhận hết."

Thời gian đầu khi tôi vừa bị m/ù, Giang Hựu Tề vẫn gọi tôi là "thiếu gia", nhưng sau đó anh đổi đủ loại cách xưng hô khác nhau như bảo bối, ngoan bảo, Dương Dương...

Trong đầu tôi hiện lên một suy nghĩ vô cùng hoang đường.

Có lẽ tôi đã quay về một năm trước.

Sau khi gia đình phá sản, tôi cùng bố mẹ gặp t/ai n/ạn xe hơi, họ đều qu/a đ/ời.

Chỉ có tôi sống sót, nhưng đôi mắt của tôi đã m/ù.

Tôi khó lòng chấp nhận những chuyện này, tính khí trở nên ngày càng nóng nảy, sáng nắng chiều mưa.

Mọi người đều tránh xa tôi, chỉ có kẻ th/ù của tôi, Giang Hựu Tề, đang ở nước ngoài, vội vàng trở về.

Anh ấy đưa tôi về nhà, ngày đêm chăm sóc.

Nhưng tôi lại trút hết mọi cảm xúc tiêu cực lên Giang Hựu Tề.

Anh ấy đưa nước cho tôi, tôi cầm rồi ném thẳng xuống đất, những mảnh vỡ nhỏ của chiếc cốc đ/âm vào chân tôi.

Tôi không nhìn thấy, nhưng thật ra hầu hết các mảnh vỡ đều bay về phía Giang Hựu Tề, nhưng anh ấy không nói gì.

Giang Hựu Tề không hề tức gi/ận, trái lại còn lo lắng cho tôi hơn.

"Thiếu gia, cậu đừng cử động, để tôi xử lý vết thương cho cậu."

Giang Hựu Tề nhẹ nhàng xử lý vết thương, gắp từng mảnh thủy tinh ra.

Sau t/ai n/ạn, trên người tôi vẫn còn đầy những vết thương lớn nhỏ, Giang Hựu Tề tự nguyện gánh trách nhiệm giúp tôi tắm rửa.

Tôi x/ấu hổ để Giang Hựu Tề cởi hết quần áo mình ra.

Anh ấy cẩn thận và dịu dàng lau sạch cơ thể tôi, những đầu ngón tay lạnh lẽo nhẹ nhàng lướt qua những vết thương trên da.

"Thiếu gia, chăm sóc thêm một thời gian nữa là cậu sẽ khỏe lại."

Tôi nhìn chằm chằm vào khoảng không phía trước với ánh mắt vô h/ồn.

"Giang Hựu Tề, tôi thành ra thế này, chẳng phải anh là người vui nhất sao?"

"Tôi không còn thấy gì nữa, tôi m/ù rồi, tôi thành kẻ vô dụng, chẳng còn gì cả."

"Anh đưa tôi về đây chẳng phải chỉ để xem tôi thảm hại thế nào thôi sao? Còn gọi tôi là thiếu gia, chẳng phải là đang chế giễu tôi sao?"

Mặc dù tôi đối xử với Giang Hựu Tề rất tệ, nhưng anh ấy chưa từng nói nặng lời với tôi.

Anh coi những lời nói của tôi như gió thoảng bên tai, lọt tai này lại ra tai kia.

"Nếu cậu không thích cách gọi này, tôi sẽ đổi."

"Từ giờ tôi sẽ gọi cậu là Dương Dương, được không?"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm