Lâm Tống thở dài một tiếng, đôi mắt vốn dĩ luôn sáng ngời nay đã tối đi đôi chút.
"Chưa, nhưng tôi cảm thấy..."
Cậu ta ngẩng đầu lên muốn nói tiếp.
Lúc này, phía bên phòng tắm đột nhiên truyền đến tiếng động lớn.
Tôi đứng dậy, nhìn Lâm Tống.
"Đi thôi, chúng ta đi xem xem suy nghĩ của cậu rốt cuộc có đúng hay không."
Đến trước phòng tắm, tôi vặn tay nắm cửa, khoảnh khắc cánh cửa vừa mở ra.
Một chiếc vòi sen với tốc độ cực nhanh đã bị ném văng ra ngoài.
Tôi né tránh một cách điêu luyện, chiếc vòi sen đ/ập xuống đất, phát ra âm thanh lanh lảnh.
Lâm Tống nhìn chằm chằm thứ trên mặt đất, chưa kịp phản ứng, người đã ngây dại.
Tôi không lên tiếng, chỉ mở toang cửa, bày ra toàn bộ khung cảnh trong phòng tắm trước mặt Lâm Tống.
Quý Thời Uẩn không một mảnh vải che thân, người cong lại, thở hổ/n h/ển một cách dữ dội, ánh mắt nhìn ra cửa phòng tắm vằn đỏ tơ m/áu, hệt như một con dã thú.
Lâm Tống lại một lần nữa bị dọa cho ngây người.
Trong thế giới của một thiếu gia như cậu ta, căn bản không thể hiểu được b/ệnh nhân t/âm th/ần rốt cuộc đ/áng s/ợ đến nhường nào.
Cậu ta thẫn thờ nhìn Quý Thời Uẩn, trong mắt tràn ngập sự k/inh h/oàng.
Tôi tựa vào cửa nhìn cậu ta, không khỏi buồn cười.
"Quý Thời Uẩn, trật tự nào."
Phía bên kia, Quý Thời Uẩn rất nhanh đã yên tĩnh lại không ít, tôi liền đóng cửa phòng tắm.
Khoanh tay đứng trước mặt Lâm Tống, thong thả quan sát biểu cảm của cậu ta, tôi hỏi lại.
"Thế bây giờ, cậu có nghĩ mình có thể chữa khỏi cho anh ấy không?"
Lâm Tống há hốc mồm, mãi không thốt nên lời, hiển nhiên là vẫn chưa hoàn h/ồn sau cú sốc về người mang dáng vẻ dã thú vừa rồi.
"Anh, anh ấy..."
Tiếp đó, cậu ta nhìn tôi: "Anh không sợ sao?"
Tôi nhún vai: "Bây giờ anh ấy đã đỡ hơn nhiều rồi, hồi trước còn đ/áng s/ợ hơn cơ."
Lâm Tống sợ đến phát run, chân gần như nhũn ra muốn khụy xuống.
"Anh..."
"Cả hai chúng tôi đều là kẻ th/ần ki/nh, chúng tôi mới là xứng đôi nhất, cậu hiểu chưa?"
Lâm Tống chậm rãi gật đầu, trợn trừng mắt nhìn tôi.
"Đừng có nghĩ ngợi vớ vẩn nữa, cứ làm tốt chính mình là đủ rồi, làm người là được, đừng có mộng mơ làm mặt trời nhỏ hay mặt trăng nhỏ gì đó nữa."
Lâm Tống cứng đờ gật đầu.
Xoay người rời đi hệt như một con búp bê bằng máy.
15
Nói ra cũng kỳ lạ, kể từ sau khi giúp Lâm Tống nhìn nhận rõ thực tế.
Cậu ta rất hiếm khi xuất hiện trước mặt tôi và Quý Thời Uẩn nữa.
Kéo theo đó, những dòng bình luận quái dị kia cũng tan biến không còn một dấu vết.
Nếu không phải ngay vào buổi tối hôm ấy, nhà cũ họ Quý thực sự xảy ra một vụ t.a.i n.ạ.n giao thông nghiêm trọng.
Tôi suýt chút nữa đã tưởng rằng b/ệnh tình của mình lại trở nặng đến mức sinh ra ảo giác rồi.
Người bị t.a.i n.ạ.n lại biến thành bố Quý.
Ông ta hiện đang nằm trong b/ệnh viện, sống c.h.ế.t chưa rõ.
Vài ngày sau, thông qua cuộc điện thoại mà Quý Thời Uẩn nhận được, tôi biết rằng.
Mẹ Quý đã tự tay rút máy thở của bố Quý, khiến ông không thể qua khỏi.
Mẹ Quý bị bắt giam vì tình nghi cố ý g.i.ế.c người.
Khi tôi đưa Quý Thời Uẩn đến thăm bà ta.
Bà ta vẫn không quên kiêu ngạo nh.ụ.c m.ạ Quý Thời Uẩn, hoàn toàn quên mất hiện tại bà ta chỉ có thể trông cậy vào Quý Thời Uẩn để lật án.
Cho đến khi tôi giải thích rõ ràng tình hình.
Người đàn bà vốn luôn tự cao tự đại này mới bắt đầu hoảng lo/ạn, hạ mình van xin sự tha thứ của Quý Thời Uẩn.
Quý Thời Uẩn cách một lớp kính nhìn chằm chằm vào người đàn bà tiều tụy đi trông thấy trước mặt mình, ánh mắt lạnh lùng vô cảm.
Y hệt như ánh mắt mẹ Quý dùng để nhìn anh vào nhiều năm trước.
Anh hé miệng thốt ra những lời lạnh buốt.
"Cải tạo cho tốt vào, dù sao bà cũng chẳng có cơ hội ra ngoài đâu."
Mẹ Quý ngẩn ra một lúc, rồi như phát đi/ên, bà ta lao tới trước tấm kính, đi/ên cuồ/ng cào cấu lên đó, ngay cả móng tay bị bong ra cũng chẳng hề hay biết.
Quý Thời Uẩn dửng dưng nhìn bà ta phát đi/ên, một lúc sau, mới ngẩng đầu lên.
Nói với tôi.
"Bà ta không phải mẹ tôi, mẹ tôi đã c.h.ế.t từ lâu rồi."
Tôi gật đầu.
Có lẽ anh nói đúng, hoặc cũng có thể anh chỉ nói vậy để tự an ủi chính mình.
16
B/ệnh tình của Quý Thời Uẩn đang dần được điều trị.
Anh thường xuyên phát b/ệnh, rơi vào trong những ảo tưởng về việc bị bạo hành của nhiều năm về trước.
Tôi ôm lấy anh đang r/un r/ẩy lẩy bẩy.
Bất chợt nhớ đến lời của Lâm Tống.
"Anh không sợ sao?"
Không sợ.
Chúng tôi đều là những kẻ th/ần ki/nh, cùng lắm thì c.h.ế.t chung, chúng tôi mới là xứng đôi nhất.
Tôi đặt một nụ hôn rất nhẹ lên đỉnh đầu Quý Thời Uẩn.
"Em rất yêu anh."
"Anh cũng yêu em..."