Khi tôi làm những hành vi phù hợp với thiết lập “công chính”, chẳng hạn bá đạo hay chiếm hữu, chúng sẽ cực kỳ phấn khích.

Còn khi tôi đi lệch “kịch bản”, chẳng hạn sống cùng An An một cuộc sống bình thường và hạnh phúc như hiện tại, chúng sẽ than phiền, thậm chí còn tìm cách trực tiếp can thiệp.

Giống như lần trước, cái gọi là “bắt buộc thực thi kế hoạch B”.

Tôi gọi toàn bộ camera giám sát trong nhà ra kiểm tra.

Vài giây trước khi An An định t/ự s*t hôm ấy, loa thông minh trong phòng khách từng phát ra một âm hạ tần cực kỳ nhỏ, gần như tai người không thể nhận ra.

Tôi dùng phần mềm chuyên dụng phân tích đoạn âm thanh ấy.

Đó là một tần số có thể ảnh hưởng tới cảm xúc n/ão bộ, khuếch đại tâm trạng tiêu cực, thậm chí gây ra ảo giác nhẹ.

Cho nên việc An An đột nhiên mất kiểm soát hoàn toàn không phải tình cờ.

Là cái gọi là “hệ thống” đứng sau điều khiển.

Chúng muốn ép c.h.ế.t người tôi yêu, chỉ vì muốn “cốt truyện” của mình trở nên kí/ch th/ích và đặc sắc hơn.

Tôi ngồi trước máy tính, nhìn những đồ thị sóng phức tạp trên màn hình, đáy mắt lạnh như băng.

Hệ thống phải không?

Dòng dữ liệu phải không?

Chỉ cần là dữ liệu, nhất định sẽ có nguồn gốc, mà chỉ cần có nguồn gốc thì chắc chắn sẽ tồn tại lỗ hổng.

Tôi huy động toàn bộ lập trình viên hàng đầu của công ty, thành lập một nhóm dự án tuyệt mật.

Mật danh dự án là:

“Thí Thần.”

Tôi muốn tìm ra lõi của “hệ thống” này.

Sau đó hoàn toàn phá hủy nó.

Tối hôm ấy, tôi đang ngồi trong thư phòng phân tích dữ liệu thì An An bưng một cốc sữa nóng bước vào.

Bây giờ em đã có thể rất thành thạo tự do di chuyển trong nhà.

“Chiêu Chiêu, anh vẫn còn bận sao?”

Em đặt cốc sữa bên tay tôi.

“Ngủ sớm một chút, đừng mệt quá.”

Tôi nắm lấy tay em rồi kéo người vào lòng.

“Không mệt.”

Tôi hôn nhẹ lên má em.

“Anh đang nghĩ xem tuần trăng mật của chúng ta nên đi đâu.”

Em sững lại một chút, sau đó lập tức đỏ mặt.

“Tuần trăng mật gì chứ…”

“Chúng ta còn chưa kết hôn mà.”

Tôi mở ngăn kéo, lấy chiếc nhẫn em từng để lại cùng với chiếc nhẫn của chính mình.

Sau đó tôi nắm tay em, đeo lại chiếc nhẫn thuộc về em lên ngón áp út.

Không rộng cũng không chật.

Vừa vặn như thể vốn dĩ sinh ra để ở đó.

“An An.”

Tôi cúi đầu, hôn lên chiếc nhẫn trên tay em.

“Cưới anh nhé.”

Không có nghi thức cầu hôn long trọng, cũng không có hoa hồng hay nến.

Chỉ có một thư phòng chất đầy dữ liệu và mã nguồn, cùng một tôi đã mệt mỏi đến cực điểm nhưng vẫn kiên định nhìn em.

An An không lập tức trả lời.

Em trở tay nắm lấy tay tôi, đầu ngón tay nhẹ nhàng vuốt qua vết s/ẹo trong lòng bàn tay do lần giành d.a.o ấy để lại.

Vết s/ẹo đã nhạt đi rất nhiều nhưng vẫn còn rõ ràng, giống như một dấu ấn vĩnh viễn nhắc nhở cả hai chúng tôi về ngày hôm ấy.

Rất lâu sau, em mới nhẹ nhàng gật đầu.

“Được.”

Ngay khoảnh khắc em gật đầu, đèn trong cả căn phòng đột nhiên đi/ên cuồ/ng chớp nháy.

Tất cả màn hình đồng loạt tối đen.

Sau đó, một hàng chữ đỏ như m/áu, khổng lồ, xuất hiện giữa màn hình chính.

[Phát hiện tuyến thế giới lệch nghiêm trọng! Kích hoạt giao thức hiệu chỉnh cuối cùng!]

[Mục tiêu: xóa sổ dữ liệu bất thường — An An.]

Dòng chữ đỏ m.á.u giống một lời nguyền đ/ộc địa, phản chiếu trong đồng t.ử đang co rút mạnh của tôi.

Xóa sổ An An?

Một luồng lạnh thấu xươ/ng còn dữ dội hơn cả lần chứng kiến em t/ự s*t lập tức quét khắp toàn thân.

“Chiêu Chiêu, sao vậy?”

An An cảm nhận được sự cứng đờ của tôi, bất an hỏi.

“Sao đèn lại như thế?”

Tôi không có thời gian trả lời.

Tôi đột ngột đẩy ghế ra rồi lao tới trước máy tính.

Tôi đã dự đoán được cuộc phản công này từ lâu.

Tôi đã đổ vào dự án này 100 ức, tập hợp những đội ngũ kỹ thuật hàng đầu thế giới, ngày đêm mô phỏng và tính toán, tất cả chỉ để chuẩn bị cho bước cuối cùng đồng quy vu tận hôm nay.

“Đang khóa vị trí mục tiêu…”

“Bắt đầu truyền năng lượng…”

“Dự kiến sau ba mươi giây, mục tiêu sẽ hoàn toàn bị dữ liệu hóa và xóa bỏ…”

Dòng chữ đỏ lạnh lùng bắt đầu đếm ngược.

Ba mươi giây.

Mồ hôi lạnh lập tức rịn trên trán, tim tôi đ/ập đi/ên cuồ/ng như sắp phá lồng n.g.ự.c lao ra ngoài.

“Chiêu Chiêu!”

An An cũng hoảng, đứng dậy khỏi ghế rồi mò mẫm đi về phía tôi.

“Xảy ra chuyện gì? Anh nói với em đi!”

“Đừng qua đây!”

Tôi quát em.

“Đứng yên ở đó, không được động!”

Tiếng quát khiến em cứng người tại chỗ.

Tôi có thể cảm nhận rất rõ sự h/oảng s/ợ và bất lực của em.

Nhưng bây giờ tôi không còn thời gian để an ủi.

Tôi phải tìm được cách phá giải trong vòng ba mươi giây.

Nhất định phải tìm được.

“Tường lửa đã bị phá…”

“Mã nguồn cốt lõi bị khóa…”

“Khởi động chương trình truy ngược…”

Tôi lập tức kích hoạt cửa hậu được giấu ở tầng sâu nhất của hệ thống.

Mọi sự chuẩn bị của dự án “Thí Thần” đồng loạt khởi động ngay khoảnh khắc này.

“Hai mươi giây…”

Dòng đếm ngược trên màn hình giống như bùa đòi mạng của t.ử thần.

N/ão tôi vận hành với tốc độ chưa từng có.

Nếu không thể phá hàng phòng thủ từ bên ngoài, vậy thì chỉ còn một cách.

Tấn công từ bên trong.

Trong chớp mắt, tôi nghĩ ra một phương pháp đi/ên cuồ/ng, một nước cờ thật sự đồng quy vu tận.

Tôi gọi chương trình virus tên “H/iến T/ế” ra.

Chương trình này có thể cưỡng ép chuyển ý thức của tôi thành dữ liệu rồi trực tiếp tiêm vào lõi hệ thống.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Tư Và Kỳ

Chương 13
Sau khi chị gái qua đời, vì không muốn đánh mất sự che chở của Tư Cảnh - người trong mộng của chị - với gia đình, bố mẹ đã cố ý gài bẫy để tôi và anh xảy ra một đêm hoang đường. Tôi mang thai rồi mượn đứa con để bước chân vào hào môn, vị người thừa kế nhà họ Tư đành phải chấp nhận liên hôn với tôi. Con gái ra đời, nể tình đứa trẻ, mối quan hệ giữa tôi và Tư Cảnh cũng được xem là êm ấm, trọng nhau như khách. Cho đến khi chị gái tôi, người ngỡ đã qua đời trong một tai nạn, bất ngờ bình an vô sự trở về. May mắn là ngoại trừ đứa con còn thơ dại, chúng tôi chưa có quá nhiều vướng bận ràng buộc. Trước khi mọi thứ quay về đúng quỹ đạo của nó, tôi đã chủ động đề nghị ly hôn với Tư Cảnh. Thế nhưng, anh lại không hề gật đầu đồng ý ngay lập tức. "Tiểu Kỳ." Tư Cảnh nhìn tôi nói: "Cuộc hôn nhân này, không phải nhà họ Lâm các người muốn bắt đầu là bắt đầu, muốn kết thúc là có thể kết thúc."
0
2 TRÌ TRÌ Chương 14
8 Cuỗm xong chạy Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

BÌNH LUẬN BẢO TÔI BỎ PHẢN DIỆN, NHƯNG ANH ẤY NUÔI TÔI QUÁ SƯỚNG

9
Bạn trai tôi có tính cách cố chấp, dục vọng chiếm hữu lại cực kỳ mạnh, còn tôi vừa hay là kiểu người trời sinh ít năng lượng, hơn nữa còn mắc chứng sợ giao tiếp xã hội. Thế là mọi chuyện cứ thuận lý thành chương, tôi bị bạn trai giấu trong biệt thự rồi nuôi luôn ở đó. Cuộc sống hằng ngày ngoài ăn uống thì phần lớn thời gian tôi đều cuộn mình nằm ườn, thi thoảng còn có thêm chút vận động ban đêm, cho nên muốn nói những ngày tháng này không hạnh phúc cũng khó. Đúng vào lúc tôi đang sống vui vẻ nhất, trước mắt bỗng xuất hiện một loạt bình luận chạy. “Đáng ghét! Bé thụ sắp bị phản diện nhốt đến mức xảy ra vấn đề tâm lý rồi! Cứ chờ đi, nam chính sắp tới cứu bé thụ rồi!” “Người phía trên mù à? Không nhìn ra bé thụ đang tự hưởng thụ cuộc sống sao? Với lại phản diện chiều cậu ấy tới mức chỉ thiếu nước để cậu ấy trèo lên đầu mình làm loạn thôi, trạng thái tinh thần của bé thụ khỏe mạnh lắm!”
Boys Love
0