Ba ngày sau, Hoắc Thời Tu đi công tác trở về.
Anh còn mang quà về cho tôi.
Buổi tối, anh ở lại căn hộ nhỏ của tôi.
Suýt chút nữa thì làm sập luôn cái giường mét tám của tôi.
Đám bình luận vẫn ch/ửi bới rất thậm tệ.
Những người chèo thuyền CP giữa tôi và Hoắc Thời Tu đã cãi nhau một trận tơi bời với họ.
Họ đi công tác cùng nhau ba ngày cũng chẳng xảy ra chuyện gì.
Tôi bắt đầu nới lỏng cảnh giác.
Cho đến khi bị Giang Thiên Hạo chặn lại ở cầu thang.
Cậu ta trừng mắt nhìn tôi đầy hung á/c: "Kha Thừa, mày không biết x/ấu hổ, mày là phường tr/ộm cắp!"
"Mày cư/ớp người yêu qua mạng của tao!"
"Lần đi công tác này, Hoắc tổng lúc nào cũng xem điện thoại trả lời tin nhắn, còn chụp ảnh hoàng hôn, có người hỏi anh ấy gửi cho ai, anh ấy nói gửi cho bạn trai."
"Tao vô tình nhìn thấy ảnh đại diện của Hoắc tổng, chính là ảnh đại diện của bạn trai qua mạng của tao."
"Ảnh hoàng hôn anh ấy chụp là gửi cho mày!"
Tim tôi thót một cái.
Cuối cùng vẫn bị phát hiện.
Tôi giả vờ bình tĩnh nói: "Ai bảo mày lấy ảnh tao đi yêu đương qua mạng?"
"Mày đã hỏi ý kiến tao chưa?"
"Tao đây gọi là lấy gậy ông đ/ập lưng ông."
Giang Thiên Hạo mặt mày tái mét, trơ trẽn nói: "Tao là vô tình gửi nhầm thôi, chứ có cố ý đâu."
Tôi cười khẩy: "Mày cứ diễn tiếp đi."
Giang Thiên Hạo: "Nhưng người Hoắc tổng thích là tao, là đứa đã chat WeChat với anh ấy mấy tháng nay."
"Mày nói xem nếu tao nói cho anh ấy biết sự thật, anh ấy sẽ thế nào?"
Tôi thản nhiên đáp: "Mày nói đi."
"Đừng tưởng tao không biết mày chỉ đang treo anh ấy, muốn lừa tiền thôi, trong thời gian yêu đương qua mạng với anh ấy, mày vẫn ở quán bar nhảy nhót hôn hít với người khác, thậm chí còn đi khách sạn."
Khí thế của Giang Thiên Hạo lập tức giảm đi một nửa, nhưng vẫn cứng miệng: "Cứ đợi đấy mà xem."