Khi tôi đội mưa chạy suốt một đường đến đây, ban đầu tôi thật sự muốn lập tức nói cho Lục Tranh biết tin này.
Tôi thật sự mang th/ai rồi.
Bây giờ xem ra, cũng không cần thiết nữa.
Ngay chiều hôm đó, tôi đặt lịch phẫu thuật ph/á th/ai, m/ua vé máy bay bảy ngày sau.
Cùng một ngày với hôn lễ.
Mấy ngày này kim chủ còn phát tiền sinh hoạt, tôi vẫn có thể ki/ếm thêm một khoản.
Nếu bọn họ muốn nói cho tôi biết chân tướng ngay trong hôn lễ để khiến tôi mất mặt, vậy tại sao tôi không chạy trốn khỏi hôn lễ trước một bước, biến kịch bản của bọn họ thành một trò cười triệt để?
Dù sao mấy năm nay toàn thời gian làm chim hoàng yến, tôi cũng đã tích góp được không ít tiền.
Đặc biệt là gần đây tốc độ tiết kiệm tiền còn nhanh gấp đôi.
Tôi đã bảo sao Lục Tranh cứ luôn quên chuyện đã chuyển tiền cho tôi, chuyển hết lần này đến lần khác.
Bây giờ phá án rồi, hóa ra là Lục Tranh chuyển một lần vào thẻ tôi, em trai anh ta là Lục Hoài Cẩn lại chuyển thêm một lần nữa.
Tôi khẽ vuốt ve kho tiền nhỏ của mình.
Tôi dây dưa với Lục Tranh từ hồi đại học.
Tạ Mục là bạn cùng phòng đại học của tôi.
Cậu ta rất thích chơi những trò đùa á/c ý h/ủy ho/ại tương lai của người khác.
Hồi cấp ba, cậu ta bảo người bạn phú nhị đại của mình theo đuổi một nam sinh bình thường.
Ngày nào cũng hoa hồng, hàng xa xỉ, ném tiền không tiếc tay.
Nam sinh kia vốn là trai thẳng, vậy mà bị lời ngon tiếng ngọt bẻ cong một cách sống sượng.
Trước kỳ thi đại học, Tạ Mục bảo bạn mình chia tay nam sinh kia.
Vì chia tay mà chịu cú sốc quá lớn, nam sinh vốn có thành tích không tệ kia đã thi đại học thất thường.
Vừa thi đại học xong, cậu ấy liền nhảy lầu, ngã thành người thực vật.
Còn Tạ Mục thì xinh đẹp vào đại học, trở thành bạn cùng phòng của tôi.
Cậu ta để mắt đến tôi, người một mình làm ba công việc.
Sở dĩ một ngày tôi phải làm ba công việc là vì tôi là một hot boy trường học có số phận thảm thương: cha mê c/ờ b/ạc, mẹ mất sớm, bà nội bệ/nh nặng.
Lần này, tôi trở thành trò chơi mới của cậu ta.
Lục Tranh là nam chính mà cậu ta tỉ mỉ chọn cho tôi.
Học thần khoa Toán của Đại học Thanh, chỉ cần người qua đường tiện tay chụp một tấm ảnh của anh ta đăng lên mạng cũng có thể đạt trăm triệu lượt xem.
Anh ta còn là đại thiếu gia của Tập đoàn Lục thị, tiền đồ vô hạn.
Cậu ta tìm Lục Tranh đến chinh phục tôi, khiến tôi trở thành bạn trai của anh ta.
Theo kịch bản của Tạ Mục, Lục Tranh sẽ dùng tiền nuôi hư tôi.
Đợi tôi quen với tất cả những thứ này, anh ta lại đ/á tôi, khiến tôi hoàn toàn sụp đổ trong sự chênh lệch khổng lồ.
Lục Tranh quả thật từng đối xử với tôi rất tốt.
Anh ta tặng quà cho tôi không ngừng nghỉ, thương xót thân thế của tôi, không cho tôi đi làm thêm, ngày nào cũng đổi đủ kiểu tạo bất ngờ cho tôi.
Nhưng tôi là chuột hamster thích tích trữ.
Lục Tranh cho tôi bao nhiêu tiền, tôi tích trữ bấy nhiêu.
Chiếc Rolex anh ta tặng tôi, tôi cũng không đeo, mà treo lên mạng b/án với giá cao.
Tôi nghèo đến sợ rồi, cảm giác xứng đáng được nhận quá thấp.
Thứ như tiền, càng tích trữ nhiều càng có cảm giác an toàn.
Hơn nữa, tôi không ngốc, tôi có thể cảm nhận được dường như Lục Tranh đang diễn kịch với tôi.
Mỗi lần nắm tay, tôi đều không bỏ qua vẻ giễu cợt lóe lên trong đáy mắt anh ta.
Tuy không biết vì sao anh ta không thích tôi mà lại tỏ tình với tôi, nhưng anh ta đúng là vừa ngốc vừa nhiều tiền.
Tôi phải tích trữ nhiều một chút, dù sao cơ hội mất đi sẽ không trở lại.
Chúng tôi giống như những đôi tình nhân bình thường, yêu đương, ôm nhau, hôn nhau.
Mùa đông, tôi cũng sẽ tự tay đan khăn quàng cổ tặng anh ta.
Ngày bà tôi bệ/nh nặng, lần đầu tiên tôi chủ động vươn tay xin Lục Tranh một món quà sinh nhật đắt tiền.
Tôi nhớ Lục Tranh ban đầu sững lại một chút, sau đó cười.
Tôi không quên sự mừng rỡ đi/ên cuồ/ng và vẻ nghiền ngẫm n/ổ tung trong đồng tử anh ta.
Giống như con rắn đ/ộc cuối cùng cũng thè lưỡi.
Bọn họ tưởng chắc chắn tôi đã bị cưng chiều đến hư hỏng, sa đọa.
Mọi thứ đều tiến hành theo kế hoạch.
Ngày hôm sau, Lục Tranh chủ động đề nghị chia tay với tôi.
Tạ Mục chờ xem tôi không chịu nổi cuộc sống nghèo túng sau khi chia tay, một khóc hai làm lo/ạn ba đòi ch*t, bám riết lấy Lục Tranh, phô bày đủ loại trò x/ấu xí.
Nhưng cậu ta phát hiện tôi vẫn giống như trước đây, nên làm thêm thì làm thêm, nên đi học thì đi học, quay về cuộc sống thường ngày bình lặng.
Chỉ là tôi được giải phóng nho nhỏ một chút, một ngày có thể giảm từ ba công việc xuống còn hai công việc.
Thỉnh thoảng ăn mì gói có thể thêm một cây xúc xích nhỏ và một quả trứng.
Sau bữa cơm còn có thể uống thêm một hộp sữa canxi AD.
Tôi còn tăng ba cân.
Tôi cũng không ngày nào cũng bám lấy anh ta đòi quay lại, sống ch*t vì Lục Tranh.
Thậm chí sau khi chia tay, tôi đã xóa sạch sẽ mọi phương thức liên lạc của Lục Tranh.
Mọi thứ đều không đạt đến kỳ vọng của Tạ Mục, vì vậy cậu ta nổi trận lôi đình, cảm thấy trò chơi này vô vị đến cực điểm.
Từ đó về sau, cậu ta luôn nhắm vào tôi trong ký túc xá.
Không phải bỏ đinh vào giày tôi thì là mùa đông hắt nước lạnh lên chăn của tôi.
Sau này, bố tôi đ/á/nh bạc, n/ợ nhà họ Lục rất nhiều tiền.
Để trả n/ợ, ông ta lấy tôi ra gán n/ợ.