Em Là Trăng Sáng Giữa Nhân Gian

Chương 6

21/02/2026 21:30

Tôi đón lấy hai phần bánh kếp.

Và tiện tay đưa cho Thẩm Dĩ An một phần.

Mẹ tôi khẽ cười híp mắt, dõi theo bóng lưng hai đứa chúng tôi rời đi.

Vừa bước chân đến cửa lớp, tôi đã phát hiện Lâm Dã ngồi sẵn ở chỗ của mình rồi.

Thấy tôi xuất hiện, đôi mắt cậu ấy bỗng sáng bừng lên.

Cậu ấy cứ thế trông mong dõi theo từng bước chân tôi đi vào.

Dẫu vậy tôi chẳng còn để vẻ ngoài đáng thương của cậu ấy lừa gạt thêm lần nào nữa.

Tôi giữ vẻ mặt không cảm xúc, tiến đến bên cạnh rồi kéo ghế ngồi xuống.

Được một lúc, góc áo tôi bỗng nhiên bị ai đó nhẹ nhàng kéo lấy.

Tôi quay đầu sang phía bên kia.

Lâm Dã vội buông tay, khẽ ho một tiếng như để che giấu sự bối rối:

"Này bạn học Hứa Niệm, hôm nay cậu có quên chuyện gì không?"

"Không có."

Tôi lạnh lùng đáp gọn lỏn, sau đó liền tiếp tục thưởng thức bữa sáng của mình.

Lâm Dã dường như vẫn còn muốn nói thêm điều gì đó.

Thế nhưng Thẩm Dĩ An lúc này đã bước vào lớp.

Ánh mắt Lâm Dã chợt trầm xuống, cậu ấy nhìn chằm chằm vào nửa cái bánh kếp trên tay Thẩm Dĩ An.

Cậu ấy đưa mắt nhìn tôi, rồi lại liếc sang Thẩm Dĩ An.

Sau cùng liền nghe thấy một giọng nói đầy vẻ thất vọng xen lẫn tủi thân vang lên:

"Phần bữa sáng cậu dành cho tôi, rốt cuộc lại đưa cho Thẩm Dĩ An rồi sao?"

Giọng cậu ấy nghe có vẻ rầu rĩ, hệt như thể là đang lẩm bẩm một mình:

"Tôi cứ ngỡ cậu chỉ dành riêng cho một mình tôi thôi chứ."

Thì ra từ trước đến nay cậu ấy vẫn luôn biết rõ người âm thầm đưa bữa sáng là tôi?

Đã vậy còn giả vờ như không biết, thản nhiên hưởng thụ suốt bao nhiêu ngày qua.

Cục tức trong lòng tôi bị nghẹn cứng chẳng biết xả đi đâu, nên đành giả vờ như chẳng nghe thấy gì.

Con giun xéo lắm cũng quằn.

Người hiền lành như tôi cũng biết gi/ận dỗi đấy.

Suốt cả buổi truy bài sáng, Lâm Dã cứ ủ rũ nằm gục xuống bàn.

Tôi lén liếc nhìn sang, thì thấy khóe miệng cậu ấy mím ch/ặt, đường quai hàm căng như sợi dây đàn sắp đ/ứt.

Gã trùm trường vốn dĩ bình thường luôn đ/á/nh bọn c/ôn đ/ồ đến mức khóc cha gọi mẹ.

Vậy mà lúc này trông cậu ấy cứ hệt như một đứa trẻ bị người ta cư/ớp mất kẹo vậy.

Hồi chuông truy bài vừa dứt.

Tên bạn tóc vàng hoe lớp bên cạnh của cậu ấy đã ồn ào chạy sang tìm:

"Bro, tối nay tan học chúng ta vẫn đi xử lý cái vụ 'nướng x/á/c động vật' trên lửa chứ?

Rồi rắc thêm chút bột gây nghiện làm tê tê đầu lưỡi ấy, cậu hiểu ý tôi mà, phải không?"

Lâm Dã lườm tên đó một cái, giọng nói khàn khàn mang theo vẻ chán chường:

"Cậu tự đi đi, tôi chẳng đi đâu."

Thằng bạn kia bối rối đứng ngẩn người tại chỗ.

"Hả? Không đi? Tôi không nghe nhầm chứ, anh Dã hôm nay bị làm sao thế này. Thế tối nay hẹn đ/á/nh nhau với đám trường bên cạnh, cậu cũng bỏ luôn à?"

"Chẳng đi."

"?"

Lâm Dã đờ đẫn nhìn lên trần nhà:

"Cậu chẳng hiểu đâu, thế giới của tôi sụp đổ rồi."

Thằng bạn kia mếu máo.

"Cậu không đi thì tôi mới là người sụp đổ đây này! Bên kia tận bảy đứa, mình tôi đ/á/nh không lại đâu!"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Beta Có Thể Có Kết Cuộc Với Alpha?

NGOẠI TRUYỆN
Tôi chỉ là một Beta, kết hôn ba năm với Thẩm Hoài An, một Alpha ưu tú, cuối cùng cũng mang thai đứa con của hắn. Thế nhưng, tôi lại tìm thấy một bản thỏa thuận ly hôn đã ký sẵn trong ngăn kéo ở thư phòng hắn. Ánh mắt hắn ngày càng lạnh nhạt, công việc hắn ngày càng bận rộn hơn, tôi không phải là không nhận ra. Tôi chỉ nghĩ đó là do tình yêu nồng cháy đã trở nên bình lặng, trở thành sự bền lâu, chảy dài của dòng nước nhỏ. Không ngờ, đó là vì tình yêu đã tan biến, đã cạn khô. Tôi cầm bản thỏa thuận ly hôn đi tìm Thẩm Hoài An, muốn nói với hắn rằng mình đã mang thai, rằng chúng tôi có thể có con, liệu chúng tôi có thể đừng ly hôn được không. Nhưng lại gặp tai nạn xe hơi trên đường đi. Khoảnh khắc bị hất văng, qua khóe mắt, tôi thấy Thẩm Hoài An đang ôm một Omega kiều diễm hỏi han ân cần. Nếu được làm lại từ đầu, tôi không muốn yêu Thẩm Hoài An nữa.
1
6 Vùng vẫy Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm

Bại Tướng

Truyện về một em bé Omega siêu nhõng nhẽo và anh công Alpha hệ "làm cha" chiều chuộng như gà trống nuôi con, cưới trước yêu sau. Ngày bị đem gả cho Phó Thời Dục, Khương Miểu mới bàng hoàng nhận ra mình không phải con ruột của ba mẹ, mà chỉ là công cụ để họ leo cao, bám víu quyền quý. Còn người đàn ông mà từ nhỏ cậu vẫn gọi là chú Phó thì nhìn cậu bằng ánh mắt lạnh lùng, sau gọng kính vàng là cái nhìn chẳng chút hơi ấm: "Đã chuẩn bị phòng riêng cho cậu rồi." --- Cưới nhau một năm, Khương Miểu vẫn chưa từng được đánh dấu vĩnh viễn. Ai cũng nghĩ Phó Thời Dục không thèm ngó ngàng gì đến cậu, ngay cả ba mẹ cũng mắng nhiếc cậu là đồ vô dụng. Thế nhưng không một ai biết, trước lần về thăm nhà họ Khương đó, Khương Miểu đã cùng Phó Thời Dục làm ra hợp đồng “3 không”: "Không được mách lẻo với ba mẹ tôi là tôi không cho anh đánh dấu." "Được." "Không được hôn hay ôm tôi trước mặt ba mẹ tôi." "Được." "Không được gọi tôi là bé cưng khi ở nhà tôi." "…… Bé cưng à, chuyện này thương lượng chút không được sao?" "Không!" "…… Được rồi." --- Nhật ký của Khương Miểu Ngày 1 tháng 3: Mình đòi ly hôn, Phó Thời Dục đánh đòn mình, đồ khốn già! Ngày 20 tháng 3: Đi tụ tập với bạn học mà lão cũng đòi đi theo! Sống thế này thì sống làm sao nổi nữa! Ngày 15 tháng 4: Tại sao anh trai lại ở nhà mình, liệu anh ấy có thích anh trai không nhỉ…… Thích thì kệ lão, ai mà thèm chấp, cùng lắm thì mình ly hôn với lão là xong! Ngày 16 tháng 4: Anh trai bị đuổi về rồi. Phó Thời Dục cảnh cáo họ sau này không được làm trò đó nữa. Hừ, lão già này xem ra cũng được việc đấy. --- Tuổi: 20 × 33 Mùi hương: Mật ngọt × Ngải cứu đắng Thể loại: Ngọt sủng, cưới trước yêu sau, niên thượng, cặp đôi khá là "quậy".
ABO
Cách biệt tuổi tác
Boys Love
0