Hách Mộng không để ý đến tôi, chỉ là khi vừa bước vào cửa đã hơi vươn tay phá tan cửa nhà tắm.

Tôi đi theo thì thấy có một đống m/áu thịt đỏ au đang rửa sạch tấm da người quen thuộc.

Thấy Hách Mộng vào, đống m/áu thịt kia chậm chạp dừng động tác lại, sững sờ nhìn về phía trước.

Mà khi hắn ta đang định mặc da người lên, thì Hách Mộng đã xuất hiện trước mặt nó, đạp nó xuống dưới chân.

“Đồ của bà đây cũng đám động vào à?”

Vừa nói, Hách Mộng vừa tăng lực chân.

Theo động tác của Hách Mộng, đống thịt dưới chân không ngừng nứt ra, phát ra những tiếng xì xèo.

“A!”

Trong đống thịt hiện ra vô số cái miệng, phát ra những tiếng hét thảm thiết, nhưng cuối cùng vẫn bị giày cao gót của Hách Mộng ngh/iền n/át từng chút một.

Cuối cùng, đống thịt biến thành một vũng m/áu, hoàn toàn tan ra trên mặt sàn.

“Xong rồi, tiếp theo nên trả công cho em đó!”

Lúc này, mèo con đi đến trước mặt Hách Mộng, lập tức phi lên không trung.

Tiếp đó, từ trong miệng nó nhả ra một chiếc chìa khóa, chiếc chìa khóa đó rất quen thuộc, là chìa khóa treo móc mèo của nhà chúng tôi.

“Thật hậu hĩnh~”

Nói rồi, Hách Mộng cũng lấy ra một chùm chìa khoá từ trong miệng, rất nhanh đã trao đổi với mèo con.

“Kiều Kiều, chị thật sự rất đặc biệt, em thật sự không muốn để chị đi!”

“Nhưng mà...”

“Trò chơi dù hay đi nữa đến cùng cũng có ngày kết thúc!”

“Chúc mừng người chơi Hạ Kiều đã hoàn thành nhiệm vụ ẩn 'Quy tắc ưu tiên'.”

Nói xong, Hách Mộng đã che mắt tôi.

Trong đầu tôi dần dần xuất hiện một vài thứ.

Tôi tên Hạ Kiều, là người chơi cao cấp của Có M/a.

Tôi tới Có M/a từ 5 năm trước, ở trong trò chơi Có M/a này, một khi người chơi qua ải ba lần sẽ có được một ước nguyện.

Trước mắt tôi đã qua ải 6 lần, ước rằng bố mẹ đã ch*t của tôi sống lại.

Thế nhưng tính cách của bố mẹ không hợp nhau, nếu không thì khi đó cũng sẽ không vì cãi nhau mà xảy ra t/ai n/ạn khiến cả hai cùng ch*t. Mà sau khi sống lại, tuy họ vẫn ở bên nhau vì tôi nhưng mỗi ngày khi cãi nhau, đều sẽ hét với tôi rằng “Nếu không phải vì mày, tao sẽ không ở lại cái nhà này”, “Nếu không phải vì mày, tao cũng không cần ở với rác cả đời”, tôi nghe xong chỉ cảm thấy lòng lạnh giá.

Thế nên tôi dự tính qua ải thứ chín, ước bọn họ sẽ không bao giờ gặp lại nhau nữa, cũng đừng sinh ra tôi.

Nhưng khi tôi qua ải thứ 8, tôi đã đến tiểu khu Úc Hòe.

Ở đây tôi vô tình gặp được Hách Soái, yêu đương với anh ấy, nhưng lúc đầu tôi thật sự không hay biết thân phận của anh ấy, chỉ nghĩ anh ấy là người chơi có tính cách hướng nội.

Mà sau khi tôi biết được thân phận thật sự của anh ấy, Hách Soái vì không muốn tôi qua ải đã chọn cách xóa ký ức của tôi, để tôi lấy thân phận người chơi đặc biệt ở lại đây mãi mãi.

Người chơi bình thường giống như Hoàng Thanh Thanh, Bào Huy cần phải tuân thủ quy tắc hoàn thành nhiệm vụ mới có thể rời đi.

Còn tôi là người chơi đặc biệt, Hách Soái vì tôi mà tạo ra quy tắc tầng 4 đặc biệt, bảo tôi chỉ cần tuân thủ quy tắc là có thể an toàn sống sót.

Nhưng cái giá phải trả là tôi sẽ mất ký ức liên quan đến người chơi...

Lúc này tôi mới hiểu, vì sao Hoàng Thanh Thanh lại che giấu nhiệm vụ của mình.

Bởi vì x/á/c suất t/ử vo/ng ở đây quá cao, để hệ thống trò chơi cảm nhận được bug, vì vậy đã thiết lập quy tắc đặc biệt cho người chơi bình thường, là mượn tay bọn họ gi*t ch*t tôi, để từ đó khôi phục lại sự cân bằng của trò chơi.

Người đàn ông tầng dưới trước kia, Bào Huy, và Hoàng Thanh Thanh bây giờ, chính là người hệ thống cử đến.

Còn Hách Mộng chính là miếng vá của hệ thống, chuyên phụ trách xóa bug.

Chỉ là trong quá trình này, miếng vá cũng cần tuân thủ lệnh “quy tắc”, vì vậy mới có chuyện sau khi Hách Soái “đi công tác” sẽ thông qua quy tắc để Hách Mộng tới bảo vệ tôi.

“Vì vậy, bây giờ chị có thể rời đi rồi, 601 chính là khu an toàn, chỉ cần dùng chìa khóa này mở cửa phòng 601, chị có thể rời khỏi đây trước thời hạn.”

“Đồng thời chúc mừng chị trở thành người chơi đầu tiên hoàn thành nhiệm vụ ẩn của Có M/a, có thể biến hai điều ước thành sự thật.”

“Bản sao Có M/a sẽ bị đóng cửa trong năm mươi năm để tiến hành sửa lỗi, em sẽ trở thành “quy tắc" mới ở đây...”

Nói xong, Hách Mộng nhìn tôi.

Lúc này tôi ôm lấy mèo con trở nên vô cùng yếu đuối sau khi đã nôn ra chìa khóa.

Chính x/á/c mà nói, thứ tôi đang ôm chính là Hách Soái thật sự...

Mà hiện giờ mắt của mèo con đã cụp xuống nhưng nó vẫn luôn nhìn tôi.

Trước khi hoàn toàn nhắm ch/ặt mắt, nó cũng chưa từng rời tầm mắt lấy một giây...

- Hết -

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Nam Phụ Phản Diện Thanh Lọc Cơ Thể

Chương 13
Để chinh gục Hứa Hào Kỳ, tôi đã chơi một ván bài liều, chuốc một liều th/uốc cực mạnh. Th/uốc mạnh thật, cả quá trình hắn chẳng có chút tình cảm nào, hoàn toàn dùng sức trâu. Sáng hôm sau tỉnh dậy, trước mắt tôi đột nhiên xuất hiện hàng loạt bình luận chạy dọc màn hình: 【Thằng nam phụ này kinh t/ởm thật sự, dám hạ th/uốc nam chính! Anh nhà tỉnh lại chắc chắn cảm thấy bản thân bẩn thỉu đến cực điểm.】 【Chính vì lần này thằng cha này hạ th/uốc quá tay, khiến nam chính sau này ở bên thụ chính đều bị bóng m/a tâm lý, cũng may có thụ chính hết lần này đến lần khác an ủi, cổ vũ anh ấy.】 【Đúng là tự làm tự chịu, sau vụ này nam chính sẽ hoàn toàn chán gh/ét nó, chút tình nghĩa cuối cùng cũng bay sạch. Thằng này không chỉ mất trắng gia sản mà cả nhà còn bị nam chính tống cổ ra nước ngoài. Nghĩ đến cảnh cả nhà nó làm kẻ lang thang đầu đường xó chợ ở nơi đất khách, còn nam chính và thụ chính thì ngọt ngào bên nhau là thấy sướng rơn cả người.】 Y hệt những gì bình luận nói, Hứa Hào Kỳ tỉnh dậy với khuôn mặt lạnh như tiền: "Cậu đúng là không từ th/ủ đo/ạn." Nói xong, hắn đi thẳng vào phòng tắm, bộ dạng như muốn kỳ cọ cho bong luôn một lớp da. Tôi chỉ có thể mang cái thân x/á/c đ/au nhức, lồm cồm bò dậy chuồn lẹ. Giây tiếp theo, chủ shop gửi tin nhắn cho tôi: "Khách yêu ơi, ngại quá, bên mình gửi nhầm hàng rồi, món bạn nhận được là th/uốc... hạ hỏa."
5.85 K
4 Mộ Đế Vương Chương 13
8 Trì Phong Chương 14
10 Lấy ác trị ác Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm