Tiếng Lòng Của Sếp Tổng

Chương 1

16/07/2025 16:41

Tống Hành từ nhỏ đã có một khả năng đặc biệt: nghe được suy nghĩ thật trong đầu người khác. Nhưng thay vì biến điều đó thành “siêu năng lực” như trong phim, nó lại khiến cuộc sống của cậu trở nên mệt mỏi gấp đôi người thường.

Ví dụ điển hình nhất là sáng nay — khi cậu đang trên đường đến công ty.

Một người phụ nữ mỉm cười chào Tống Hành trong thang máy, bên ngoài lịch sự, bên trong thì thầm: [Lại là cái thằng đẹp mã vô dụng, suốt ngày được sếp khen, không biết dựa hơi ai…]

Tống Hành cười trừ, trong lòng rít lên một tiếng: [Tôi nghe thấy hết đó nha bà cô!]

Chưa dừng lại ở đó, đến văn phòng chưa đầy năm phút, đã có đồng nghiệp lén lút liếc nhìn cậu thì thầm trong đầu: [Chắc chắn ngủ với giám đốc rồi mới leo được lên vị trí đó nhanh thế!]

Tống Hành: [Làm đàn ông cũng không yên với mấy bà này…]

Khi đồng hồ chỉ đúng 9:00, một người đàn ông cao lớn bước vào. Tóc đen c/ắt gọn, mắt sâu, khí chất lạnh lùng như mùa đông Bắc Âu.

Khương Dịch – sếp mới – giám đốc điều hành vừa nhậm chức một thời gian.

Không cần ai giới thiệu, ánh mắt và khí chất của người này khiến cả văn phòng nín thở.

Tống Hành nhìn thoáng qua, chỉ nghĩ đơn giản: [Ờ, đẹp đấy. Nhưng chắc cũng là một tên đầu óc b/ạo l/ực – m/áu lạnh.]

Ai ngờ… ngay khoảnh khắc đó, một âm thanh rất rõ vang lên trong đầu cậu: [Sao lại nhìn tôi? Mặt tôi dính gì à? Cậu ta… nhìn tôi kiểu đó là sao?]

Tống Hành suýt sặc nước.

Tiếng lòng của Khương Dịch?!!

Chưa kịp hoàn h/ồn thì giọng Khương Dịch lại vang trong đầu: [Ờm… cổ áo cậu ta hơi lệch. Nhưng cổ cậu ta trắng thật đấy.[

Tống Hành: "Ơ kìa!???"

Cậu lập tức quay mặt đi. Không phải vì x/ấu hổ, mà vì sợ… không cầm nổi cười.

Giờ nghỉ trưa, Tống Hành đang lặng lẽ ăn mì ly thì Khương Dịch bất ngờ đi tới.

“Tống Hành.” Giọng trầm khàn vang lên. “Tôi cần trao đổi chút về dự án chiều nay.”

Tống Hành gật đầu: “Vâng ạ.”

Tiếng lòng của Khương Dịch lập tức vang lên: [Sao lại gật đầu dễ thế? Không phản kháng gì à? Không run à? Cậu ta có vẻ bình tĩnh hơn mình tưởng…]

Tống Hành: Sếp ơi, sếp căng thế làm gì, tôi chỉ là nhân viên quèn thôi mà!

Mọi chuyện bắt đầu từ hôm đó. Tống Hành vừa phải vật lộn với công việc, vừa cố bịt tai tâm trí khỏi những lời thì thầm… quá thật lòng của sếp mình.

Khổ nỗi, sếp lại ngày càng suy nghĩ nhiều về cậu hơn, và những tiếng lòng đó – ngày một hỗn lo/ạn.

[Không thể nào. Mình không thể thích cậu ta được. Đây là công ty, là văn phòng, là nơi làm việc nghiêm túc…]

[Nhưng sao cậu ta lại cười như thế? Nhìn cậu ta uống trà sữa sao lại đáng yêu vậy?]

Tống Hành mỗi lần nghe thấy đều cảm giác mình như đang xem live confession… mà nhân vật chính là mình.

Tống Hành: “Lạy trời, ai đó c/ắt sóng n/ão ông ấy đi được không?”

Vũ trụ: “Không. Hơn nữa, sóng sắp mạnh lên đấy con trai.”

Lần đầu tiên trong đời, Tống Hành có cảm giác muốn giả ch*t để né đi công tác.

Nhưng ông trời không cho cậu cơ hội đó. Thư ký bước vào, lịch trình rõ ràng: “Tuần sau, Tống Hành sẽ cùng Giám đốc Khương Dịch đến M để làm việc với đối tác.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600

Mới cập nhật

Xem thêm