Tôi cứ tưởng anh ta nói đùa cho vui.

Ngày hôm sau, quyết định điều chuyển nhân sự trực tiếp đ/ập thẳng vào mặt tôi: Thăng chức làm thư ký tổng tài, có hiệu lực ngay lập tức.

Văn phòng của Giang Hữu nằm ở tầng cao nhất, tầm nhìn rộng mở nhưng áp suất không khí lại cực kỳ thấp.

Tôi mặc bộ đồ công sở cứng nhắc, đứng trước chiếc bàn gỗ khổng lồ của anh.

"Cà phê, không đường không sữa, 85 độ."

Anh thậm chí không ngẩng đầu lên, giọng nói lạnh lùng.

Tôi nghiến răng đi pha.

"Quá nóng." Anh nhấp một ngụm, nhíu mày.

Pha lại.

"Nguội rồi." Đầu ngón tay anh gõ gõ lên mặt bàn.

Pha lại lần nữa.

Đến lần thứ ba, cuối cùng anh ta cũng không bắt bẻ gì thêm.

Tôi vừa thở phào nhẹ nhõm.

"Tài liệu đàm phán với Thụy Khoa vào buổi chiều, hãy sắp xếp xong trong vòng nửa tiếng."

Anh ném tới một tập tài liệu lộn xộn thứ tự.

Tôi trừng mắt nhìn đống giấy tờ đó, cơn gi/ận bốc lên ngùn ngụt.

"Giang Hữu, anh đang lấy việc công để trả th/ù riêng!"

Cuối cùng anh cũng ngẩng đầu lên, ngả người ra sau lưng ghế bằng da thật, hai tay đan vào nhau đặt lên bụng, thong thả nhìn tôi.

"Thư ký Khương, đây là công việc."

Khóe môi anh cong lên một đường cong đầy á/c ý,

"Hoặc là, cô sẵn lòng nói chuyện ‘th/ù riêng’ tối qua hơn?"

Tôi cầm lấy đống tài liệu, đ/ập cửa bước ra ngoài.

Thư ký sát thân, chẳng khác nào một hình ph/ạt tr/a t/ấn suốt 24 giờ.

Anh họp, tôi ghi chép.

Ánh mắt anh lướt qua tôi khiến tôi ngồi trên đống lửa.

Anh xã giao, tôi chặn rư/ợu.

Anh hờ hững ôm lấy vòng eo tôi, nói với người đang chúc rư/ợu:

"Thư ký Khương sẽ làm thay."

Đầu ngón tay vô tình hay cố ý mơn trớn bên hông tôi.

Điều chí mạng nhất chính là khoảng cách vật lý.

Đầu ngón tay chạm nhau khi đưa tài liệu, hơi thở nóng bỏng lướt qua vành tai lúc anh cúi người giải thích, cùng với cảm giác áp bức do thân hình cao lớn mang lại trong chiếc thang máy chật hẹp…

"Thư ký Khương."

Anh bất ngờ lên tiếng trong chiếc thang máy chỉ có hai chúng tôi, giọng nói không lớn nhưng đầy từ tính:

"Tai cô đỏ kìa."

Tôi vội vàng che tai lại, trừng mắt nhìn anh: "Do nóng đấy!"

Anh cười thấp, ánh mắt như đang nhìn con mồi.

"Thế à?"

Cửa thang máy mở ra, anh sải bước đi ra ngoài.

Để lại tôi với trái tim đ/ập lo/ạn nhịp như trống trận.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Con trai thật giả mạo, lòng mang ý đồ xấu

Chương 11
Sau một lần say rượu, tôi mang thai. Nhưng lại chẳng nhớ đứa bé là con của ai. Tôi đi hỏi thanh mai trúc mã, cậu ấy nhìn tôi với vẻ mặt đầy chán ghét. "Loại người nửa nam nửa nữ như cậu, ai mà thích cho nổi?" Tôi dò hỏi vị hôn phu, anh khẽ nhíu mày. "Lục Phàm, tôi đã nói từ lâu rồi. Dù cậu mới là cậu chủ thật của nhà họ Lục, thì người tôi công nhận cũng chỉ có Lục Dữ Bạch." Tôi siết chặt vạt áo, xấu hổ cúi gằm đầu. Ai ai cũng yêu quý cậu chủ giả Lục Dữ Bạch, còn hận tôi vì đã quay về cướp mất vị trí vốn thuộc về cậu ta. Đêm đó, cả người tôi khó chịu đến mức không sao ngủ nổi. Thế nhưng, Lục Dữ Bạch – người luôn nhằm vào tôi lại gõ cửa phòng. "Anh, có phải chân anh bị thương rồi không? Em mang thuốc đến bôi giúp anh."
109
12 Ánh sáng phía sau Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm