Cô Vợ Ngọt Ngào Có Chút Bất Lương (Vợ Mới Bất Lương Có Chút Ngọt)

Chương 656: Em gái a, em thắng rồi

05/03/2025 18:11

Editor: Hyna Nguyễn

————————————————–

Hà Tuấn Thành bị đá/nh đến mắt n/ổ đom đóm, thật lâu mới hồi phục tinh thần lại, che lấy nơi mũi đã bắt đầu chảy m/áu, rống gi/ận la lên: “Diệp M/ộ Phàm, cậu đi/ên rồi sao?!”

Diệp M/ộ Phàm âm khí âm u mà từng bước từng bước đến gần: “Còn có thể càng đi/ên hơn, anh có muốn thử một chút không?”

Mặt Hà Tuấn Thành lộ vẻ h/oảng s/ợ: “Cậu… Cậu muốn làm cái gì? Cậu chớ làm lo/ạn a! A… Cậu đang làm gì vậy?!”

Hà Tuấn Thành chính là một tiểu bạch kiểm, nhưng Diệp M/ộ Phàm lại là người khác hắn, hắn đá/nh nhau từ nhỏ đến lớn, Hà Tuấn Thành căn bản không phải là đối thủ của hắn, hai ba lần liền bị M/ộ Phàm kiềm chế, sau đó lại dùng sợi dây không biết từ đâu lấy được trói lại ch/ặt chẽ.

“Diệp M/ộ Phàm! Buông tôi ra, cậu nghĩ cho rõ ràng hậu quả mà mình phải gặp lại đi!”

Diệp M/ộ Phàm không để ý đến chuyện Hà Tuấn Thành đang la lớn, đem điện thoại di động trên người hắn móc ra ném đi chỗ khác, sau đó như xách con gà con một đường đem hắn mang tới trên núi.

Cuối cùng, Diệp M/ộ Phàm đem Hà Tuấn Thành làm thành bao bố, ném vào trong một vùng toàn lăng m/ộ: “Hà Đại tổng giám, thật tốt hưởng thụ đêm này đi!”

Hà Tuấn Thành quét mắt chung quanh rậm rạp chằng chịt ngôi m/ộ, đều nổi da gà, sợ đến mức giọng đều bị lạc đi: “Thảo! Buông tôi ra! Buông tôi ra! Diệp M/ộ Phàm! C/on m/ẹ ngươi a —— “

Hiện tại hắn rốt cuộc biết được tại sao Diệp M/ộ Phàm lại muốn hẹn hắn ở cái địa phương này rồi, nhưng đã quá muộn…

Diệp M/ộ Phàm giơ bàn tay lên xoa đầu, trên đỉnh đầu là ánh trăng, nghe Hà Tuấn Thành gào thét, thong thả tự đắc xuống núi.

“Diệp M/ộ Phàm! Ngươi cái vương bát đản này!”

“C/ứu mạng… C/ứu mạng a… Có người hay không a…”

“Nhanh tới c/ứu người a!”

Hà Tuấn Thành liền cứ như vậy gân giọng kêu suốt một đêm, nhưng hơn nửa đêm, bên trong toàn là m/ộ, có q/uỷ còn ở tạm được, làm sao có thể có người. Sau khi trở về, Diệp M/ộ Phàm ngủ một giấc đến lúc tự nhiên tỉnh lại, da th!t bóng loáng thủy nộn, thần sắc rất tốt mà đi tới công ty. Vừa tới phòng làm việc liền nghe được mấy đồng nghiệp ở đó bát quái nghị luận.

“Ta đi! Thiệt hay giả a, thật là Hà Tuấn Thành? Tổng thanh tra tạo hình giải trí Tụ Tinh – Hà Tuấn Thành?”

“Mặt chụp rất rõ ràng, chính là hắn không sai đi!”

“Hắn đã đắc tội với người nào, lại có thể bị người khác buộc lại ném tới bên trong m/ộ vậy!”

“Đang nói chuyện gì vậy?” Diệp M/ộ Phàm mơ hồ thật giống như nghe được tên của Hà Tuấn Thành, vì vậy đi tới.

“Felix tổng thanh tra!”

“Tổng thanh tra chào buổi sáng!”

“Chúng ta đang nói đến bài post sáng nay trên Weibo rất hấp dẫn đây, có người đi vào núi Long Tiềm tảo m/ộ, nhìn thấy một người đàn ông bị trói ch/ặt ném vào bên trong ngôi m/ộ, người đi đường sợ đến mức thiếu chút nữa cho là gặp q/uỷ chụp nên đưa ảnh mình chụp được lên trên mạng, kết quả có người trên mạng phát hiện được người đàn ông kia lại là Hà Tuấn Thành của truyền thông Tụ Tinh, ngài nói cem có ly kỳ không ly kỳ hay không a?”

Diệp M/ộ Phàm hơi nhíu mày, mặt không đổi sắc mở miệng: “Ừ, thật ly kỳ.”

Lúc này, điện thoại di động của Diệp M/ộ Phàm vang lên, biểu hiện là Diệp Oản Oản gọi tới.

Diệp M/ộ Phàm trên mặt thong thả nhất thời chuyển thành khẩn trương, đi nhanh lên đến phòng vệ sinh, sau đó cẩn thận từng li từng tí nhận: “Alô, Oản Oản a…”

Giọng nói của Diệp Oản Oản quả nhiên có chút không tốt lắm, trực tiếp nói ngay vào điểm chính: “Chuyện của Hà Tuấn Thành là anh làm sao?”

Xong đời! Quả nhiên bị phát hiện rồi.

Diệp M/ộ Phàm chột dạ không dứt, lắp ba lắp bắp mở miệng: “Cái kia cái gì, em gái à, em… Em đừng nóng gi/ận a, anh sẽ không bao giờ nữa xúc động như vậy nữa, không bao giờ làm lo/ạn nữa.”

“Làm sao không cởi hết y phục của hắn lại trói? Còn nữa, anh không cảm thấy ném ở cửa chính trụ sở hiệp hội quản lý Đế đô thời thượng tốt hơn sao?” Đầu kia điện thoại di động Diệp Oản Oản hơi có chút ngữ khí bất mãn mở miệng nói.

“Ây…” Câu nói kế tiếp của Diệp M/ộ Phàm nhất thời bị nghẹn trở về.

Em gái a, em thắng rồi…

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Tận thế tôi tìm được tình yêu

Chương 11
Trước khi tận thế ập đến, tôi đã cứu một người đàn ông đang hôn mê bất tỉnh. Khi anh ta được đưa đi, dù ý thức đã mơ hồ, anh vẫn nắm chặt tay tôi không chịu buông, dặn đi dặn lại rằng đừng rời khỏi đây, hãy chờ anh quay về tìm tôi. Lần gặp lại tiếp theo, anh đã trở thành thủ lĩnh của căn cứ mới. Thế nhưng, tôi chỉ kịp nhìn anh ta từ xa một cái, rồi được sắp xếp chỗ ở với thân phận là em trai của ân nhân cứu mạng anh ta. Tôi vội đuổi theo, định hỏi cho rõ mọi chuyện, thì trước mắt bỗng hiện lên vô số dòng bình luận. [Tên nam phụ pháo hôi bắt đầu làm trò rồi kìa. Cứ bám riết lấy cái ơn cứu mạng một lần đó, giờ còn định dây dưa với nam chính nữa!] [Không sao đâu, pháo hôi vốn chỉ là chất xúc tác cho tình cảm của cặp chính thôi. Chỉ thương bé thụ nhà mình, lại có một đứa em trai chỉ biết bám víu, hút máu như thế...] [Dù sao nó cũng chẳng quậy được bao lâu nữa đâu, sắp biến thành zombie rồi.] Đôi môi vừa hé mở của tôi lại lặng lẽ khép lại. Tôi xoay người, im lặng bước trở về hàng ngũ của những người mới được tiếp nhận vào căn cứ.
11.15 K
4 Độ Vong Xuyên Chương 8
7 Đầm Ngang Chương 10

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Trọng sinh tiệc sinh nhật, tôi bình thản nhìn cha mẹ thiên vị cùng em trai tự tìm đường chết

Chương 8
Vào ngày sinh nhật thứ mười tám của em trai, bố mẹ đã đặc biệt đặt bàn tại nhà hàng xoay đắt đỏ nhất để tổ chức cho nó. Chỉ vì người phục vụ vô tình làm ướt mép giày của em trai, nó liền nổi giận ngay tại chỗ: “Mày có biết đôi giày này của tao là bản giới hạn toàn cầu không! Bán cả người mày đi cũng không đền nổi đâu!” Người phục vụ sợ hãi run rẩy, cúi đầu liên tục xin lỗi. Thế nhưng em trai vẫn không chịu bỏ qua, thậm chí còn bắt anh ta quỳ xuống liếm sạch mép giày. Bố mẹ vốn luôn cưng chiều em trai cũng hùa theo, lớn tiếng trách mắng người phục vụ. Kiếp trước, tôi không đành lòng nhìn cảnh đó, đã hết lời khuyên can mới ngăn được trò hề này. Thế nhưng toàn bộ quá trình lại bị người ta quay lại rồi đăng lên mạng. Cư dân mạng khen tôi tuấn tú, lương thiện, đối lập với đó là đứa em trai kiêu ngạo, ngang ngược bị cả cộng đồng mạng phỉ nhổ. Em trai vì thế mà ôm hận trong lòng, lừa tôi lên sân thượng rồi đẩy tôi xuống. Từ độ cao ba mươi tầng, tôi rơi xuống nền bê tông và tử vong tại chỗ. Mở mắt ra lần nữa, tôi đã trở về đúng lúc em trai đang chỉ tay mắng chửi người phục vụ. Nó không hề biết rằng, người phục vụ đó chính là đứa con trai độc nhất thất lạc nhiều năm của vị tỷ phú giàu nhất. Những nhục mạ ngày hôm nay, sẽ dẫn đến sự trả thù điên cuồng từ phía đối phương.
Sảng Văn
Tình cảm
18