Âm Thanh Mùa Hè

Chap 11

13/04/2026 11:36

Để duy trì tình hình, ông nảy sinh ý định kết thân với nhà họ Lý qua hôn nhân.

Không ngờ không chỉ tôi không chịu, nhà họ Lý sau khi biết tôi chỉ học hết cấp Ba, lại chẳng có tiếng nói gì trong nhà, liền quay sang để mắt đến Lâm Nhạc Kỳ.

Trương Ngọc quyết không để con gái mình rơi vào hố lửa, kiên quyết không đồng ý.

Bất đắc dĩ, ba tôi đành tính đường v/ay vốn để vượt qua khủng hoảng, ít nhất là để các dự án mới vận hành.

Không ngờ đầu tư chưa được một nửa, bên đối tác lại đột ngột rút vốn.

Tới đây, ông hoàn toàn bị dồn vào chân tường.

Ông bắt đầu tham gia vào một số chuyện mờ ám để ki/ếm tiền nhanh, vá vào những lỗ hổng tài chính. Rất nhanh, cảnh sát đã nhắm vào ông.

May mắn là tôi đã sớm c/ắt đ/ứt với cái nhà ấy. Tiền trong tay cũng là phần mẹ tôi để lại, nên không bị ảnh hưởng mấy. Lúc ba của Trang Dục tìm đến tôi, tôi đang phối hợp điều tra theo đúng thủ tục.

Gương mặt Trang Dục hẳn là thừa hưởng từ ba mình - sắc lạnh, mắt dài, thần thái nghiêm nghị. Có lẽ vì công việc, trông ông càng nghiêm khắc hơn, giữa trán hằn rõ một nếp nhăn hình chữ xuyên (川).

Ông không vòng vo, nói thẳng: “Trang Dục đột nhiên bảo nó không muốn ra nước ngoài học nữa.”

Ông uống một ngụm nước: “Tôi thật ra không cố chấp chuyện nó học ở đâu, trong hay ngoài nước đều được. Nhưng cái trường kia là nơi nó luôn mơ ước. Tôi không ngờ nó lại thay đổi đột ngột như vậy. Nó nói, nó có người mình rất thích. Nếu ở quá xa, sợ rằng sẽ không giữ được tình cảm này.”

“Là một người cha, tôi biết không thể ngăn con mình đi đường vòng, nhưng từ bé đến lớn, nó rất ít khiến tôi lo lắng. Liệu sau này nó có hối h/ận vì lựa chọn hôm nay không? Tôi không chắc. Còn cô, cô chắc không?”

Tôi sững người, sống mũi cay cay.

Tôi tất nhiên tin rằng, với năng lực của Trang Dục, bất kể anh ấy lựa chọn con đường nào, cũng đều sẽ sống tốt.

Nhưng lỡ như… anh thực sự hối h/ận thì sao?

Tôi không có nhiều tình cảm với ba mình. Khi còn nhỏ ông đã không đoái hoài đến tôi, mẹ mất rồi thì lại càng không cần nói đến.

Sau khi xảy ra chuyện này, tôi cũng không muốn nghe thêm tin tức gì từ ông nữa.

Tôi cảm thấy đó là chuyện chẳng liên quan đến mình, cùng lắm chỉ là xui xẻo nên bị vạ lây đôi chút mà thôi.

Thế nhưng tôi lại không thể quên được đêm hôm đó - khi anh ấy nói muốn trở thành kiểm sát viên, trong mắt anh như có muôn vàn vì sao rơi xuống.

Khi ấy tôi nói, anh có một sự ngây thơ đã được bảo vệ rất kỹ.

Còn điều tôi không nói thành lời… là anh cũng rất muốn tôi tiếp tục bảo vệ sự ngây thơ ấy cho anh.

Cục trưởng Trang nhìn tôi, nói: “Con trai tôi và người nó yêu, tôi đều không muốn bất cứ ai trong hai đứa phải có một vết nhơ nào, cũng không được có bất kỳ cơ hội để người khác thêu dệt chuyện này nọ. Tôi không muốn con tôi sống quá vất vả.”

“Mong cô hiểu được nỗi lòng của một người cha.”

18.

Vụ án của ba tôi nhanh chóng được chuyển lên Viện kiểm sát.

Lúc đó, Trang Dục đang ôn thi, hai tai như bịt kín, không muốn biết chuyện bên ngoài. Hơn nữa, tôi và ba anh đều cố ý giấu giếm, chỉ mong anh không nghe được tin tức qua bạn bè.

Chuyện ba tôi như một lời cảnh tỉnh vô hình với tôi.

Cuối cùng tôi cũng quyết tâm, chuẩn bị chuyển nhượng quán bar Vượt Giới.

Khoảng thời gian đó, tôi thường xuyên ngẩn người.

“Em không ổn à?”

“Em đâu có gì không ổn?”

Trang Dục vẻ mặt nghiêm túc: “Lâm Hạ, đừng giấu anh chuyện gì.”

Tôi gi/ật mình, nhưng nghĩ nếu anh biết chuyện ba tôi, phản ứng chắc không thế này, nên nói qua loa: “Thật ra… có chuyện em chưa nói với anh.”

“Trước đó em đã thấy đơn xin của anh rồi, tờ đơn kẹp trong quyển sách Luật Hình sự.”

Trang Dục chớp mắt một cái, khuôn mặt thoáng hiện lo lắng: “Anh không hề điền đơn đó, thực ra anh đã định học ở trong nước rồi. Lâm Hạ, em—”

“Đi du học đi.”

Anh ngẩn người: “Tại sao?”

Tôi vốn định lấy đó làm cớ chia tay, nhưng khi nhìn Trang Dục, tôi không thể nói ra.

“Em hỏi rất nhiều người rồi, họ nói nào là hệ luật này hệ luật kia, em thì không hiểu lắm đâu, chỉ biết chuyên ngành của anh mà đi du học thì sẽ tốt hơn nhiều. Hơn nữa, em còn lén tra thử ngôi trường anh định nộp đơn, cảm thấy nếu anh vào được đó thì sau này chắc sẽ rất giàu. Vậy chẳng phải em có thể nằm dài ăn bám luôn rồi sao?”

Bầu không khí lập tức trở nên nhẹ nhõm hơn, Trang Dục dở khóc dở cười: “Ở trong nước cũng có thể để em ăn bám mà.”

“Tóm lại là, nếu anh muốn đi thì cứ đi đi. Vừa rồi em chỉ nói đùa thôi, chủ yếu là… em sợ. Lỡ như, em nói là lỡ như thôi, trong những lý do khiến anh từ bỏ trường ở nước ngoài có phần nào là vì em, vậy nếu sau này anh hối h/ận thì sao? Em không muốn sau này anh cảm thấy chính em là người đã ảnh hưởng đến lựa chọn của anh.”

“…Anh sẽ không đâu.”

“Lại nữa, khi anh học xong về, biết đâu em đã trở thành đại phú bà rồi! Mà em thật sự rất muốn yêu xa một lần, nghe có ‘cool’ không? Anh cũng phải tin tưởng vào tình cảm của chúng ta chứ.”

“Em nói thật đấy à?”

Tôi phất tay cười: “Ái phi, “nàng” ở đây rồi, “Trẫm” thật chẳng còn lòng dạ nào lo việc triều chính nữa.”

Trang Dục không nhịn được bật cười, dưới gầm bàn khẽ nắm lấy tay tôi, ánh mắt hơi trầm xuống: “Là em chủ động trêu chọc anh trước, nên em không được buông tay.”

Tim tôi khẽ rung động.

“Chuyện du học… để anh suy nghĩ lại.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm

Chi li với vợ, thoáng với người ngoài

Chương 6
Chồng tôi thực hiện chế độ chia đều tiền tuyệt đối với tôi mà người ngoài hay gọi là chế độ AA. Uống một ngụm nước nóng mất một hào, dùng máy giặt một lần mất hai tệ. Ngày mang th/ai tháng thứ tám, tôi móc hết số tiền lẻ tích góp được từ việc làm đồ thủ công ra. "Chồng ơi, em muốn ăn một quả táo, anh c/ắt cho em một nửa thôi cũng được, hai tệ có đủ không?" Chồng tôi nhíu mày: "Phải năm tệ, không có tiền thì nhịn đi, ai bảo cô không đi làm không ki/ếm ra tiền." Tôi chỉ biết nuốt nước miếng, dùng hai tệ đó m/ua một gói dưa muối rẻ tiền nhất để ăn cùng nước lọc. Thế nhưng điện thoại lại hiện lên thông báo chi tiêu từ thẻ phụ của anh ta: "Chi tiêu 30.000 tệ tại nhà hàng Michelin. Ghi chú: Đưa em gái yêu quý đi ăn một bữa ngon cho bớt thèm." Hóa ra... chế độ AA tuyệt đối chỉ nhắm vào người vợ tào khang là tôi. Chiều hôm đó, tôi ôm cái bụng đang đ/au từng cơn bước ra khỏi nhà. Một tài xế xe khách qua đường hỏi tôi có muốn đi bệ/nh viện không. Tôi rụt rè hỏi: "Đi bệ/nh viện cần trả bao nhiêu tiền?" Anh ta ngẩn người một lúc rồi bảo không lấy tiền. Tôi ngồi lên ghế phụ, không chút do dự đi theo chiếc xe không rõ sẽ chạy về đâu đó để rời khỏi thành phố này.
Gia Đình
Hiện đại
0