Sau khi bỏ t.h.u.ố.c vào rư/ợu của cậu chủ thật, tôi bị gia đình c/ắt sạch tiền chu cấp, trong túi gần như chẳng còn bao nhiêu đồng.

Hết cách, tôi đành mặt dày nhắn tin cho người yêu qua mạng:

“Chồng ơi, em sắp không còn tiền ăn cơm rồi, chuyển cho em một ít đi.”

Đối phương gần như trả lời ngay lập tức, tốc độ nhanh đến mức giống như từ đầu tới cuối vẫn luôn ngồi chờ tin nhắn của tôi.

“Được chứ, bé đáng thương của anh muốn bao nhiêu cũng được. Nhưng tối nay bé cưng có thể mặc đồ mèo con cho chồng xem không?”

Tôi nghiến răng, trong lòng đã m/ắng hắn không biết bao nhiêu lần, ngoài mặt lại vẫn ngoan ngoãn gõ chữ:

“Được ạ, nhưng em không có loại quần áo đó.”

Hừ.

Đồ bi/ến th/ái c.h.ế.t tiệt.

Lại bắt một người đàn ông đường đường chính chính như tôi mặc thứ quần áo kỳ quái ấy.

Đợi tôi moi đủ tiền rồi, ông đây nhất định đ/á anh một cách dứt khoát, tuyệt đối không quay đầu.

Tôi vừa âm thầm tính toán trong lòng vừa ngẩng mắt lên, không ngờ lại nhìn thấy cậu chủ thật Lục Tây Diệp đang chăm chú nhìn điện thoại, ngón tay chậm rãi lướt màn hình, nghiêm túc lựa chọn từng bộ đồ mèo con như thể đang xử lý một dự án thương mại quan trọng.

Tôi lập tức cứng người.

Đệt.

Không phải chứ?

Một dự cảm cực kỳ đ/áng s/ợ chợt dâng lên trong lòng, khiến da đầu tôi tê rần.

Tôi vừa định quay người chuồn đi, ngay giây tiếp theo điện thoại trong tay đột nhiên rung lên, màn hình hiển thị cuộc gọi của Lục Tây Diệp.

Cùng lúc đó, tin nhắn của người yêu qua mạng cũng hiện ra.

“Bé cưng, gọi video một chút được không? Kéo áo lên cho anh xem vòng eo, anh muốn tự tay chọn quần áo cho em.”

Khoảnh khắc chuông điện thoại vang lên, tôi sợ tới mức suýt ném luôn điện thoại ra ngoài.

Thật hay giả vậy?

Lục Tây Diệp chính là tên kim chủ có sở thích kỳ quái, ngày nào cũng dỗ dành tôi gọi hắn là chồng sao?

Bình thường hắn lúc nào cũng mang vẻ lạnh nhạt, thanh tâm quả dục, giống như chẳng có chút hứng thú nào với chuyện yêu đương hay người khác, vậy mà sau lưng lại có thể bi/ến th/ái tới mức này.

Đúng là nằm mơ tôi cũng không tưởng tượng nổi.

Nhưng hiện tại rõ ràng không phải lúc để suy nghĩ những chuyện đó.

Tôi cứng đờ tại chỗ, siết ch/ặt điện thoại, vô ích cố che bớt tiếng chuông, hoàn toàn không dám nhận cuộc gọi.

Điện thoại reo rất lâu vẫn không có ai bắt máy, Lục Tây Diệp hơi nhíu mày, trên mặt lộ ra chút khó hiểu.

Cuối cùng hắn mới chú ý tới tôi đang đứng gần đó, ánh mắt lập tức trở nên mất kiên nhẫn.

“Điện thoại reo thì ra ngoài nghe đi, đừng đứng trước mặt làm tôi chướng mắt.”

Hắn cúi xuống nhìn màn hình rồi lạnh nhạt bổ sung:

“Lát nữa tôi còn phải nói chuyện với một người rất quan trọng, chuyện này cậu không trì hoãn nổi đâu.”

Tôi lập tức thở phào một hơi.

May quá.

Lục Tây Diệp không hề nghi ngờ tôi.

Tôi vội vàng xoay người chạy ra ngoài, vừa tới hành lang b/ệnh viện đã lập tức ngắt cuộc gọi, sau đó nhanh tay nhắn tin:

“Chồng ơi, bây giờ em đang học tiết chuyên ngành nên không tiện nghe điện thoại.”

“Tối nay về nhà em cho chồng xem vòng eo nhé?”

Lục Tây Diệp gần như trả lời ngay.

“Được, bé cưng.”

Ngay sau đó một thông báo chuyển khoản hiện lên.

“Chuyển khoản 52.000,00.”

“Bé cưng đi ăn gì ngon trước đi. Tối nay nếu ngoan ngoãn hoàn thành nhiệm vụ, anh còn thưởng nhiều hơn.”

Nhìn con số trên màn hình, tôi cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.

Việc đối tượng yêu qua mạng suốt hai năm của tôi chính là Lục Tây Diệp thật sự quá kinh dị, chỉ nghĩ thôi cũng khiến tôi lạnh sống lưng.

Nhưng nói đi cũng phải nói lại, hắn ra tay rất hào phóng.

Ít nhất trong khoảng thời gian này, tôi vẫn chưa thể chia tay.

Dù sao hiện giờ tôi thật sự không còn tiền.

Tôi là cậu chủ giả được nhà họ Lục nhận nuôi.

Năm Lục Tây Diệp năm tuổi, hắn từng bị thất lạc.

Người nhà họ Lục đ/au khổ tìm ki/ếm suốt ba năm nhưng không có kết quả, cuối cùng vì quá nhớ con nên tới cô nhi viện nhận nuôi một đứa trẻ có vài phần giống hắn.

Đứa trẻ ấy chính là tôi.

Năm đó tôi cũng vừa tròn năm tuổi.

Ngày đầu tiên bước chân vào nhà họ Lục, tôi gần như cảm thấy mình đã từ một thế giới khác nhảy thẳng vào truyện cổ tích.

Mỗi ngày đều có mấy người chạy trước chạy sau chăm sóc, có gia sư riêng phụ trách việc học và lễ nghi, ngay cả đầu bếp trong nhà cũng được mời từ nhà hàng năm sao.

Bữa cơm đầu tiên của tôi ở nhà họ Lục còn có th!t bò Wagyu tươi được vận chuyển bằng đường hàng không từ Úc tới.

Mỗi người giúp việc khi nói chuyện với tôi đều vô cùng cung kính, ánh mắt nhìn sang còn lộ rõ sự ngưỡng m/ộ khó giấu.

Một đứa trẻ mồ côi như tôi trước kia làm gì từng được hưởng loại đãi ngộ như vậy?

Mỗi tối mẹ Lục đều tới phòng tôi, ngồi bên giường xoa đầu, đọc truyện dỗ tôi ngủ.

Trước khi rời đi, bà còn cúi xuống hôn nhẹ lên trán rồi dịu dàng gọi tôi là bảo bối.

Cảm giác được người khác nâng niu trong lòng bàn tay thật sự quá tốt.

Tốt đến mức khi ấy tôi ngây thơ cho rằng cuộc sống sau này của mình mãi mãi cũng sẽ như vậy.

Nhưng những ngày tháng ấy chẳng kéo dài được bao lâu.

Bốn năm sau, Lục Tây Diệp được tìm thấy.

Gần như trong cùng một khoảnh khắc, tất cả tình yêu và sự chú ý từng xoay quanh tôi đều bị thu lại, rồi quay trở về người vốn dĩ nên sở hữu chúng.

Lục Tây Diệp quả nhiên không hổ là huyết mạch thật sự của nhà họ Lục.

Không chỉ hoàn hảo thừa hưởng ngoại hình xuất chúng của cha mẹ, khí chất cao quý tự nhiên toát ra từ người hắn cũng hoàn toàn khác với thứ được bồi dưỡng bằng lễ nghi hậu thiên như tôi.

Tôi có thể học cách đứng, cách ngồi, cách ăn uống và giao tiếp.

Nhưng có vài thứ dường như đã khắc sẵn trong xươ/ng hắn, bất kể tôi bắt chước thế nào cũng không thể giống được.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Học Sinh Nghèo Lại Là Thái Tử Gia

Chương 15
Tôi háo sắc nhưng nhát gan, chỉ dám cưỡng ép cậu học sinh nghèo yếu đuối nhất lớp mình. Dựa vào việc cậu ấy bị khiếm thính, tôi cứ ghé sát vào tai cậu ấy mà nói những lời trêu chọc. Thậm chí còn ép cậu ấy học từng câu từng chữ rồi nói lại cho tôi nghe. Cho đến khi tôi nhìn thấy những dòng bình luận trên màn hình: [Ôi mẹ ơi, đến cả dây xích cũng dùng luôn rồi, nam phụ thật sự coi thái tử gia như chó mà huấn luyện đấy à?] [Nam phụ đúng là nên cảm thấy may mắn vì mình là em trai của thụ bảo bối. Thái tử gia tự ti nên không dám tỏ tình, lại muốn được ở gần thụ bảo bối hơn một chút, vì thế mới giả làm học sinh nghèo, cùng nam phụ diễn một màn cưỡng ép chiếm đoạt này.] [May mà ngày mai thụ chính sẽ về nước rồi, tình cảm giữa anh ấy và thái tử gia đã sắp nảy nở! Về sau nam phụ hắc hóa, hãm hại thụ chính, công tức giận đến mức ném hắn xuống biển cho cá ăn. Sướng chết tôi rồi, nhưng tôi không nói đâu!] Tôi sợ chết khiếp, cẩn thận kéo quần lên cho Trần Vọng Chu, rồi đeo máy trợ thính lại cho cậu ấy: “Xin lỗi, xin lỗi!” “Tôi cũng tháo xích chó ra cho cậu rồi, mau đi ôm lấy thứ tự do mà cậu vẫn hằng mong muốn đi!”
658
7 U Minh Chương 27

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

TÔI MỚI KHÔNG YÊU ANH TA

10
Năm tôi vừa mất khả năng đứng dậy, kẻ đối đầu không đội trời chung của tôi đột nhiên đá tung cửa nhà, giật số thuốc trong tay tôi ném đi rồi trực tiếp bế tôi khỏi xe lăn, đưa thẳng tới bệnh viện làm phục hồi chức năng. Khi tôi nổi giận hất đổ cả đồ ăn, làm bẩn quần áo hắn rồi quát bảo hắn cút, hắn cũng chẳng tức giận, chỉ im lặng thay một bộ đồ khác rồi bình thản nói: “Tôi không muốn vợ tương lai của mình là người tàn tật.” Hắn bảo mình từng nằm mơ thấy tương lai hai chúng tôi sẽ kết hôn, hơn nữa tôi còn là người nằm dưới, vì vậy để mưu cầu chút phúc lợi cho bản thân sau này, hắn quyết định từ bây giờ phải chữa đôi chân của tôi cho bằng được. Chỉ vì câu nói ấy, tôi suýt nữa lập tức biểu diễn ngay tại chỗ một kỳ tích y học. Cút mẹ anh đi. Ông đây sao có thể là người nằm dưới được! Không đúng. Ông đây vốn cũng chẳng phải gay!
Boys Love
0