Cận Thị Xông Pha Game Kinh Dị 1

Chương 10

09/05/2025 12:03

Sau khi chờ ông cụ bụng phệ chậm chạp ngồi xuống, mọi người mới ngượng ngùng ngồi quanh bàn chuẩn bị dùng bữa. Thấy tôi đưa thức ăn lên miệng, bốn quái vật đồng loạt trợn mắt nhìn tôi với vẻ gian á/c.

"Con dâu ngoan, đây là đồ ăn tươi mà bố con mới mang từ dưới lầu lên đấy, toàn x/ác ch*t tối qua thôi."

Dưới lầu? Ngoài x/ác người chơi đã ch*t, còn có thứ gì khác chứ?

Tôi vội vứt đũa, giả vờ ôm bụng nôn khan một tiếng, rồi ngả vào người Đại Boss Đoạn Đầu: "Ọe! Không được, con không ăn được đồ tanh. Chắc là đêm qua mây mưa quá đà, con có mang rồi."

Bé Huyết Y híp mắt tỏ vẻ thích thú. Ông lão ruột và bà lão đen mừng rỡ hét con trai bế tôi vào phòng nghỉ. Đại Boss Đoạn Đầu đỏ mặt tía tai, bồng tôi đứng phắt dậy, khẽ cằn nhằn bên tai: "Em..em nói bậy! Chúng ta đâu có... đâu có..."

Đúng là loại đàn ông ngây thơ, đến hai chữ "ngủ chung" cũng không dám thốt ra.

Thừa cơ nghiêng người trong vòng tay hắn, tôi xoa xoa cơ bụng rồi thì thầm: "Không sao, nếu anh muốn, bây giờ làm cũng được mà."

Bình luận livestream sôi sục:

“Ninh Niệm, đồ nữ l/ưu ma/nh!”

“Cái này coi free được sao?”

“Phê quá! Đại Boss Đoạn Đầu với tiểu bảo bối Niệm Niệm đúng là cặp đôi vàng, một bên ngoài dữ dằn trong ngây thơ, một bên ngoài mềm mỏng trong cuồ/ng dã. Tuyên bố luôn, tôi là fan CP của hai người!”

Cuối cùng tôi vẫn không "ăn" được đại Boss. Vừa vào phòng, têm đàn ông đã gắng gượng nói thẳng:

"Ninh Niệm, anh rất tiếc vì tình cảm của em. Dù thời gian ngắn ngủi, nhưng anh thừa nhận mình cũng có cảm giác khác lạ."

“Nhưng Tư Tư là con anh. Dù đây chỉ là giả, là trò chơi mà bọn em gọi phó bản, anh vẫn muốn được nó đồng ý trước khi sinh đứa thứ hai. Đây là trách nhiệm của một người bố."

Tôi nhìn chằm chằm vào vết s/ẹo chằng chịt trên cổ hắn - nơi đầu lìa khỏi thân. Càng gần càng thấy rõ: đó không phải một vết mà là vô số vết ch/ém chồng chất, như bị d/ao cùn ch/ặt nhiều nhát mới đ/ứt.

Suốt hai ngày, hắn đeo cà vạt che đi. Tôi gi/ật phăng dải vải, không kìm được mà hôn lên vết thương.

"Đừng... x/ấu lắm." Hắn hoảng hốt định đẩy ra, chợt nhớ thân phận quái vật của mình, lại sợ làm tổn thương tôi, tay chân luống cuống.

"Không, không hề x/ấu chút nào." Tôi vừa hôn lên vết s/ẹo, vừa thì thầm trong nước mắt, "đ/au không?"

Chưa bao giờ tôi thấy hắn đẹp trai đến thế.

Tiếng cười trầm ấm vang lên như băng tuyết tan chảy: "Qua rồi, giờ không đ/au nữa."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Lời bà lão mù giữ cửa cứu mạng cả phủ Hầu gia

Chương 8
Giới thiệu: Hầu phủ chủ mẫu Diệp Hướng Uyển mười lăm năm qua đối đãi tử tế với bà lão trông cửa mù lòa họ Chu, dốc lòng chạy chữa đôi mắt, chu cấp nuôi dưỡng cả nhà. Lúc lâm chung, bà lão họ Chu dốc chút hơi tàn thốt ra bốn chữ "Bắc Môn Thiết Giáp". Chủ mẫu lập tức phong tỏa Hầu phủ, giam lỏng phu quân cùng mẹ chồng, gồng mình chống lại lời đàm tiếu cùng áp lực từ hoàng quyền. Cuối cùng, nàng vạch trần âm mưu thông đồng với địch bán nước của thứ đệ, lấy "Bắc Môn Thiết Giáp" làm manh mối, phối hợp cùng Hình bộ một mẻ hốt gọn mạng lưới gián điệp nơi biên ải, bảo toàn ba trăm bảy mươi mạng người trong Hầu phủ. Hoàng đế đích thân ngự giá, ban phong hiệu "Nhất phẩm Trung Nghị phu nhân". Câu chuyện phô bày trí tuệ, gánh vác của chủ mẫu chốn Hầu môn thời cổ đại, cùng sự tin tưởng sắt son không đổi thay giữa phu thê.
374
2 Ôn Cố Chương 13
6 Bên vực thẳm Chương 6
7 Giang Sơn Vì Hôn Chương 12
10 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 445: Phong Ấn Tượng Đất
12 Thịt Tiên Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm