Lục Tranh Minh vốn còn đang lo lắng, không biết có phải thời gian qua mình và Lâm Du quá cao điệu nên mới khiến mọi người nghi ngờ hay không. Nhưng nếu có thể mượn cơ hội này để công khai qu/an h/ệ, đưa đoạn tình cảm này ra ngoài ánh sáng, dù có gây nên sóng gió động trời đi nữa thì cũng không phải là không thể.
Đối với Lục Tranh Minh, hắn không hề sợ hãi hiệu trưởng Phương như những giáo viên khác. Phương Giang Hoa vốn là người do một tay cha hắn đề bạt lên làm hiệu trưởng trường Dục Anh. Nể mặt cha hắn, ông ta chắc chắn sẽ không làm khó hắn.
Thế nhưng rắc rối lại nằm ở chính cha hắn. Hắn đã ba năm không hề liên lạc với ông ấy. Bảo hắn phải hạ mình đi c/ầu x/in Lục Quyền thì cảm giác khó chịu chẳng khác nào nuốt phải ruồi. Nhưng nếu không giải quyết chuyện này, Lâm Du sẽ cứ mãi rầu rĩ không vui. Lục Tranh Minh không chịu nổi cảnh người yêu phiền lòng, mỗi khi thấy Lâm Du nhíu mày là tim hắn lại thắt lại.
Lục Tranh Minh ôm lấy eo Lâm Du, trong đầu vạch ra đối sách, trầm giọng dỗ dành: "Vợ ơi, chuyện này cứ giao cho anh, để anh nghĩ cách."
Lâm Du hơi ngẩng đầu, thấy vẻ mặt chắc chắn của Lục Tranh Minh thì trái tim cũng dần bình ổn lại. Anh dựa vào vai hắn, tạm thời gác chuyện này sang một bên.
---
Cuối tuần, Lục Tranh Minh giấu Lâm Du, một mình hẹn gặp hiệu trưởng Phương.
Phương Giang Hoa có hai sở thích lớn nhất đời là pha trà và câu cá. Lục Tranh Minh lấy ra bộ cần câu đắt tiền đã bỏ không từ lâu, thay một bộ đồ thể dục thoải mái, đặc biệt hẹn ông ở một địa điểm câu cá cực kỳ lý tưởng.
Bờ sông yên tĩnh, cỏ dại mọc đầy, mặt nước sẫm màu gợn lên từng vòng sóng lăn tăn. Lục Tranh Minh đến sớm, đã buông cần chờ cá cắn câu.
Hiệu trưởng Phương xách bộ đồ nghề câu cá, cười khà khà đi tới ngồi xuống bên cạnh Lục Tranh Minh.
"Tranh Minh à, sao cuối tuần lại nổi hứng hẹn tôi ra đây câu cá thế này?"
Ngày thường ở trong trường học, Lục Tranh Minh chỉ sợ ông giao thêm việc cho mình nên tuyệt đối không bao giờ chủ động tìm đến. Ngược lại, có khi ông phải nhắn tin năm lần bảy lượt, đối phương mới miễn cưỡng đẩy cửa phòng hiệu trưởng bước vào.
Lục Tranh Minh mỉm cười, mắt vẫn chăm chú nhìn vào phao câu đang khẽ động: "Chú Phương, chú nói vậy tội cháu quá, không có việc gì thì cháu không được mời chú tâm sự sao?"
Nói đoạn, Lục Tranh Minh đưa hộp mồi của mình sang cho Phương Giang Hoa. Hiệu trưởng Phương cười nhận lấy, động tác thuần thục móc mồi rồi buông cần. Chiếc phao dập dềnh nhẹ trên mặt nước, xung quanh chỉ còn lại tiếng gió thổi cỏ dại xào xạc.
Cảm nhận được không khí trò chuyện thư thả, tâm tình hiệu trưởng Phương vui vẻ lên không ít, nhưng trong mắt vẫn lộ ra vẻ khôn khéo: "Bớt giở trò đó đi. Thằng nhóc nhà anh đúng là không có việc thì không tìm đến, nói đi, có phải lại không muốn làm đề tài nghiên c/ứu không? Hay là không muốn viết luận văn?"
Đám giáo viên trẻ trong trường ai nấy đều tranh giành sứt đầu mẻ trán vì suất làm đề tài hay cơ hội đăng luận văn. Lục Tranh Minh thì hay rồi, cứ thấy mấy thứ đó là tránh xa ba thước.
Phương Giang Hoa có muốn "mở cửa sau" giúp hắn cũng chẳng biết mở lối nào. Giá mà Lục Tranh Minh có được một nửa sự cầu tiến của Lâm Du thì tốt biết mấy.
Nghĩ đến Lâm Du, hiệu trưởng Phương tiếc nuối thở dài một hơi.
Lục Tranh Minh trong lòng thầm cười, hắn vốn chẳng thiết tha thăng chức danh, cũng không cần tiền thưởng hiệu suất, làm mấy thứ đó chỉ thuần túy là tự tìm rắc rối cho mình. Nhưng ngoài mặt hắn vẫn bất động thanh sắc, nhìn chăm chằm vào phao câu, phảng phất như đang thuận miệng tán gẫu:
"Chú Phương xem chú nói kìa, cháu cũng biết quan tâm sự vụ của trường chứ bộ. Nghe nói dạo này chuyện của cô Dương và thầy Lý làm mọi người đ/au đầu lắm ạ?"
Hiệu trưởng Phương liếc Lục Tranh Minh một cái, hừ cười một tiếng, cuối cùng cũng vào thẳng vấn đề chính. Nụ cười trên mặt ông nhạt đi, ngữ khí mang theo vẻ nghiêm túc của việc công xử theo phép công:
"Chuyện này trường học đã có quy định, cũng là vì tốt cho họ thôi. Người trẻ tuổi nhất thời bốc đồng, sau này ở cùng một đơn vị, cãi nhau hay chia tay thì công tác triển khai thế nào được? Ảnh hưởng x/ấu biết bao nhiêu. Tôi đã bảo Lâm Du đi khuyên rồi, mà chẳng ngờ cậu ta lại 'phản phe' luôn!"
Lục Tranh Minh nghe vậy thì nhướng mày, trong lòng hơi kinh ngạc. Hắn không ngờ Lâm Du lại trực tiếp bộc lộ sự đồng tình như thế. Hắn cứ tưởng anh vẫn sẽ như trước đây, trầm mặc và nhẫn nhịn, không nói một lời. Trong chuyện này, Lâm Du quả thực mạnh mẽ hơn hắn tưởng.
Có phải là vì hắn không...
Trong đôi mắt Lục Tranh Minh thoáng qua một tia nhu hòa, hắn không muốn Hiệu trưởng Phương đổ hết trách nhiệm lên đầu Lâm Du, nên đã khéo léo tìm cách gạt anh ra khỏi rắc rối một cách tự nhiên nhất.
"Cái tính của Lâm Du thế nào chú còn lạ gì nữa? Cậu ta ấy mà, bướng bỉnh lắm, cứ khăng khăng cho rằng chuyện tình cảm là việc riêng của người ta, thế thì làm sao mà mở mồm đi khuyên chia tay cho được?"
Lục Tranh Minh dùng tông giọng "oán trách" rất đúng mực, cố ý làm như mình cũng chẳng ưa gì cái sự cứng nhắc của Lâm Du. Hiệu trưởng Phương vốn biết hai người này "cơm chẳng lành canh chẳng ngọt", nên sự chú ý lập tức bị đ/á/nh lạc hướng, ông thở dài:
"Lời tuy là vậy, nhưng quy định vẫn là quy định. Trong trường mà không có kỷ cương thì lo/ạn hết cả lên à!"
"Quy định là ch*t, con người mới là sống mà chú." Lục Tranh Minh nheo mắt cười đầy tùy ý, "Chú Phương này, chú càng chèn ép mạnh tay thì lỡ như hai người họ bị bức đến đường cùng, đùng đùng xin nghỉ việc thì tính sao? Thầy Lý đang dẫn dắt lớp bồi dưỡng thi học sinh giỏi Toán đang ra thành tích rất tốt, cô Dương cũng là nhân tố trọng điểm của tổ Ngữ văn. Vì chút chuyện cỏn con này mà mất đi hai tướng tài, liệu có đáng không chú?"
Lục Tranh Minh chỉ nói đến đó rồi dừng lại, để dành không gian cho Hiệu trưởng Phương tự suy ngẫm. Chân mày ông Phương quả nhiên nhíu ch/ặt, ngón tay vân vê cần câu đầy vẻ lưỡng lự. Dục Anh là một trường trung học tinh hoa, việc chảy m/áu chất xám là điều ông tối kỵ nhất.
Thấy hỏa hậu đã đủ, Lục Tranh Minh mới tung ra quân bài cuối cùng của mình.
"Thật ra chuyện này không phải là không có cách vẹn cả đôi đường."
Hiệu trưởng Phương ngước mắt nhìn hắn: "Ồ? Anh nói thử xem."
"Thay vì ngăn cấm, chi bằng hãy khơi thông." Lục Tranh Minh tựa lưng vào ghế, tư thái thả lỏng, nhìn chằm chằm mặt sông phẳng lặng, "Bên cơ sở mới chẳng phải vẫn luôn than thiếu giáo viên kinh nghiệm, muốn điều người từ cơ sở chính sang để 'giữ thể diện' sao?"
Trường Dục Anh có hai cơ sở cách nhau không quá xa. Việc điều chuyển nhân sự sang cơ sở khác vừa đảm bảo được lợi ích của trường, vừa vẹn toàn được tình cảm cá nhân của họ. Lời lẽ của Lục Tranh Minh kín kẽ đến mức không một kẽ hở, lại còn cho Hiệu trưởng Phương một bậc thang để bước xuống đầy vẻ vang.
Hiệu trưởng Phương trầm tư nhìn chằm chằm vào chiếc phao câu. Không ở cùng một cơ sở, mắt không thấy thì tim không phiền, vừa giữ được uy nghiêm của nội quy, vừa chiếu cố được cảm xúc của cấp dưới.
Không gian chìm vào im lặng hồi lâu.
Đột nhiên, Hiệu trưởng Phương bật cười ha hả, ánh mắt mang theo chút dò xét và đ/á/nh giá nhìn về phía Lục Tranh Minh. Ban đầu, nể mặt Cục trưởng Lục, ông chỉ coi Lục Tranh Minh như một "vật trang trí" ở Dục Anh. Chỉ cần hắn làm tốt phận sự, ông chăm sóc tốt cho con trai của Cục trưởng coi như là có lời ăn tiếng nói với cấp trên.
Lục Tranh Minh cũng đúng như ông nghĩ, mọi việc đều rất bất cần, chẳng bao giờ tranh giành quyền lợi hay danh hiệu. Cái vẻ "phật hệ" đó đôi khi làm người ta h/ận đến mức nghiến răng.
Nhưng Phương Giang Hoa hiểu rõ, hổ phụ không sinh khuyển tử, con trai của Cục trưởng Lục chắc chắn không phải hạng xoàng. Ông không hiểu sao đột nhiên Lục Tranh Minh lại đổi tính, sẵn sàng nhúng tay vào cái việc tốn công vô ích này. Nhưng ông sẵn lòng nể mặt hắn một lần.
Đối mặt với ánh mắt đầy ẩn ý của Phương Giang Hoa, Lục Tranh Minh thản nhiên nhìn lại, trên mặt vẫn treo nụ cười có chút l/ưu m/a/nh nhưng lại khiến người ta chẳng thể nào gi/ận nổi.
Một lúc sau, Hiệu trưởng Phương mới nới lỏng miệng: "Điều sang cơ sở mới... cũng không phải là không được. Nhưng phải nói cho rõ, đây là điều động vì yêu cầu công tác, không phải vì lý do nào khác!"